Giây tiếp theo, ánh mắt hắn rơi xuống người nàng, ánh nhìn ấy không chút hơi ấm, như đang nhìn một con kiến hôi chẳng mấy quan trọng.
Từ Tụng Hòa run lên bần bật.
"Hệ thống, ngươi nói là phu quân tương lai, sao trông hắn chẳng giống người tốt tí nào vậy?"
Thiếu niên vung tay ném xác con quái bốn mắt ra ngoài, trong màn cát bụi mịt mù bị khuấy lên, tảng đá chặn cửa hang bị đâm sầm sầm văng ra, lộ ra đám yêu quái mặt mũi kinh hoàng bên ngoài.
Hắn hơi nghiêng đầu, nhếch môi: "Là từng đứa chết một, hay là chết chung một lượt?"
Chưa đợi đối phương đáp lời, hắn lười biếng ngoảnh mặt đi, ngoắc ngoắc ngón tay.
"Thôi, phiền phức lắm."
Dứt lời, chợt nghe một tiếng nổ lớn, cả hang động trong khoảnh khắc sụp đổ, đất đá ầm ầm lăn xuống phía đám yêu quái, tiếng la hét nối tiếp nhau rất nhanh bị nhấn chìm trong gió cát.
Những tiểu yêu khác may mắn thoát chết thấy thế thì một khắc cũng không dám nán lại, mạnh ai nấy kéo lê thân thể bị thương tập tễnh chạy trốn tứ phía.
Từ Tụng Hòa sờ sờ đầu, xác nhận tóc mình không bị luồng gió mạnh vừa rồi thổi bay mất.
"Ta được cứu rồi sao?" Câu này nàng vốn định nói với hệ thống, nhưng vì quá kích động, lỡ miệng nói thành tiếng.
Thiếu niên rũ mắt lau vết máu trên cánh tay, nghe thấy tiếng động liền ngước mắt nhìn về phía người sống sót duy nhất ở chốn này.
Từ Tụng Hòa bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Nàng cố nén nước mắt sợ hãi vào trong, lắp bắp hỏi: "Hệ... hệ thống, phu quân tương lai sẽ không giết luôn cả ta đấy chứ?"
Hệ thống khích lệ nàng: [Ký chủ yên tâm, hắn làm ai bị thương cũng sẽ không làm hại ngài đâu.]
Vậy thì tốt.
Hắn giết là giết yêu quái, là yêu quái ăn thịt người, không liên quan đến nàng...
Từ Tụng Hòa run rẩy lẩm bẩm trong lòng.
Hơn nữa có một người tu vi cao cường đi cùng, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với đơn phương độc mã.
"Phu quân... à không phải, công tử, ban nãy ngươi ngầu quá đi mất." Nàng lấy hết can đảm ngước mắt cười híp mí nhìn hắn: "Ta còn tưởng mình sắp chết rồi, may mà có ngươi."
Nhưng đối phương bỏ ngoài tai, ngay cả bước chân cũng không dừng lại, cứ thế lướt qua người nàng, đầu cũng không ngoảnh lại.
Khoan, khoan đã, hắn cứ thế mà đi sao, ngộ nhỡ lại có yêu quái đuổi tới, một mình nàng biết làm thế nào?
Từ Tụng Hòa hậu tri hậu giác bò dậy, đuổi theo bóng lưng đang dần xa của hắn: "Đợi ta với, phu quân, ta còn chưa biết chàng tên gì nữa."
"Ngươi gọi ta là gì?"
Thiếu niên xoay người, trong con ngươi phản chiếu bộ dạng lấm lem tro bụi của cô nương. Hắn liếc nhìn vết máu chưa lau sạch trên tay, mỉm cười: "Nếu không nhớ nhầm, ban nãy chính là ngươi đã bôi mấy thứ bẩn thỉu này lên người ta đúng không?"
Tuy rằng nàng không hoàn toàn tin tưởng lời của phu quân tương lai, nhưng ai bảo kiếp trước nàng chỉ là một nhân viên làm công ăn lương trôi dạt theo dòng đời, giờ xuyên đến cái chốn quỷ quái này, chỉ có thể tìm một người trông có vẻ đáng tin cậy để bám víu giữ mạng thôi.
Hơn nữa, để lấy đạo cụ về nhà, bắt buộc phải ở bên cạnh hắn.
"Đúng, là ta." Từ Tụng Hòa hào phóng vẫy tay, mắt cười cong cong nhìn hắn: "Nhưng công tử ngươi không cần cảm tạ ta đâu, dẫu sao ngươi xem ngươi sinh ra đẹp đẽ nhường này, ta không cứu ngươi thì thật không phải lẽ. Nhưng nếu ngươi nhất quyết muốn báo ân, thì cũng không phải là không được..."
Nàng chớp chớp mắt, thấy hắn không bài xích những lời này cũng như xưng hô "phu quân", bèn tiếp tục rón rén hỏi: "Có thể cho ta đi theo ngươi không? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không cản trở đâu..."
Thiếu niên không đáp, ánh mắt lướt qua người nàng một lượt, trong đáy mắt ẩn chứa một tia cười như có như không.
Bẻ gãy cổ nàng, hẳn là đơn giản hơn nhiều so với bẻ cổ con yêu quái ban nãy.
"Vậy sao?"
Hắn cuối cùng không ra tay, bởi vì đám yêu quái phía sau cũng chẳng phải dạng vừa, bọn chúng từng con một giãy giụa chui ra từ đống đổ nát, khi nhìn về phía hắn, lửa giận báo thù trong mắt như muốn phun trào.