Từ Tụng Hòa nhắm tịt hai mắt, bày ra bộ dáng thấy chết không sờn, run rẩy vươn tay ra, sờ một cái, phát hiện mùi này quen lắm... Là mùi máu tươi.
Nàng bịt mũi, ghét bỏ đưa tay ra xa, một lát sau lại thành thật thu về.
Đám yêu quái kia nói không lấy kẻ thân thể khiếm khuyết, xem ra chỉ còn cách này thôi, sống sót quan trọng hơn tất thảy. Từ Tụng Hòa cắn răng, nhìn sang vị đại soái ca bên cạnh.
Tuy ngươi đẹp trai, nhưng đành phải để ngươi chịu thiệt một chút vậy. Từ Tụng Hòa từng chút từng chút quệt máu trên vách đá bôi lên người mình, ngụy tạo thành bộ dạng bị trọng thương, lại tiện tay bôi trét lên người thiếu niên kia một ít.
Nàng vừa bôi, vừa ngoái đầu nhìn ra phía cửa hang.
Rất tốt, không có chút tiếng động nào, xem chừng trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không quay lại.
Không nhớ rõ là lần thứ mấy ngoái đầu, bỗng nhiên cảm thấy không gian xung quanh dường như sáng sủa hơn một chút, Từ Tụng Hòa ngước mắt nhìn kỹ, phát hiện có bốn ngọn đèn sáng quắc xuất hiện trong hang động tối tăm.
Ái chà, xem ra đám yêu quái kia cũng không phải là hoàn toàn mất hết tính người, còn để lại cho họ một ngọn đèn.
Một tia trộm vui nhen nhóm trong lòng, nàng nương theo luồng ánh sáng hiếm hoi này, đẩy nhanh tốc độ trên tay.
"Thật là may nhờ có ngươi, nếu không e là đợi đến lúc bọn chúng quay lại ta cũng chưa xử lý xong. Tuy ngươi nghe không hiểu tiếng người, nhưng ta vẫn muốn cảm ơn..."
Từ Tụng Hòa cười híp mắt quay đầu lại, trước mắt bất ngờ bị một bức tường màu xanh mủ bao trùm.
"... Ngươi."
Đèn đóm cái nỗi gì, đó rõ ràng là bốn con mắt của con yêu quái!
Từ Tụng Hòa cảm thấy máu huyết toàn thân từng chút từng chút lạnh đi, nàng nhích người, từ từ muốn kéo giãn khoảng cách với nó.
Tên quái bốn mắt này còn cao to hơn hai người nàng chồng lên nhau, thấy nàng phát giác, gã toét miệng cười, lộ ra hàm răng sắc nhọn như thể cắn nát được cả sắt thép.
"Có một đứa còn tỉnh, vậy thì hay quá..."
"Đợi... đợi một chút!" Mắt thấy gã sắp vồ lấy mình, Từ Tụng Hòa đứng phắt dậy, giơ cánh tay vừa bôi đầy máu lên: "Ngươi xem, ta bị thương rồi, loại như ta, chủ thượng các ngươi nhất định không thích đâu."
Nhận thấy ánh mắt yêu quái chuyển hướng, nàng vội vàng nhào tới ôm lấy thiếu niên đang hôn mê: "Hắn cũng bị thương, cùng bị thương giống ta."
Nào ngờ tên yêu quái nheo mắt, cười ha hả: "Thế à? Vậy thì tốt quá, ta không chê loại đã chảy máu đâu."
Ý... ý là sao?
Một luồng khí mạnh mẽ bất ngờ ập tới, chưa đợi nàng kịp phản ứng, cả người đã bị hất văng ra ngoài, đập mạnh vào vách đá.
Giọng nói vui vẻ của hệ thống vang lên: [Tốt quá rồi ký chủ, lần này ngài không cần tốn công giả vờ chảy máu nữa.]
"..." Ngươi bị bệnh à?
Lòng bàn tay đầy máu của Từ Tụng Hòa chống xuống đất, khó khăn ngẩng đầu lên, trơ mắt nhìn con yêu quái bốn mắt co mấy ngón tay thô ráp, nâng cằm thiếu niên lên.
Đầu óc nàng ong ong.
"Khoan đã, các ngươi không được động vào hắn!"
Biết rõ sức lực của mình nhỏ bé không đáng kể, nhưng khoảnh khắc ấy không biết dũng khí từ đâu ra, Từ Tụng Hòa lảo đảo bò dậy muốn ngăn cản những kẻ có diện mạo đáng sợ này.
Cũng không hoàn toàn là khao khát hoàn thành nhiệm vụ công lược, còn có một phần là xuất phát từ lòng thương cảm đối với đồng bào nhân loại đầu tiên gặp được ở thế giới này. Bất luận thế nào, nàng không muốn hắn chết.
"Các ngươi ồn ào quá."
Thiếu niên kia chẳng biết đã tỉnh lại từ lúc nào, hắn khẽ nheo đôi mắt, khoảnh khắc các đốt ngón tay siết lại, tiếng kêu của con yêu quái bốn mắt tắt ngúm trong cổ họng.
"Ngươi, ngươi..."
Từ Tụng Hòa co rúm trong góc, trợn mắt há mồm. Hàm răng không tự chủ được mà đánh vào nhau cầm cập, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, bị nàng sống chết kìm lại.
Con yêu quái thân hình cao lớn trước mặt ban nãy, giờ phút này lại như đồ hàng mã làm bằng giấy, dễ dàng bị người ta bóp nát xương cốt.