Sau Khi Nhận Nhầm Phản Diện U Ám Là Phu Quân

Chương 1

Trước Sau

break

"Xoạt xoạt, xoạt xoạt... Rầm!"

Sàn nhà dưới chân rung chuyển dữ dội, nhịp tim cũng theo đó mà đập nhanh hơn, khoảnh khắc ấy Từ Tụng Hòa ý thức được mình vẫn còn sống.

Mùi máu tươi nồng nặc xộc vào khoang mũi kích thích các dây thần kinh, nàng cố sức mở đôi mi nặng trĩu. Trước mắt là một màu u tối, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe đá trên đỉnh đầu rọi xuống. Ngón tay rụt lại, cảm giác nhớp nháp khiến dạ dày nàng lập tức cồn cào buồn nôn.

Dưới thân là phiến đá ẩm ướt lạnh lẽo, bám đầy rêu xanh mục nát.

Đây là đâu?

Từ Tụng Hòa khó khăn ngẩng cái cổ cứng đờ lên, nương theo nguồn sáng nhìn ngược lên trên, đôi mắt dần thích nghi với bóng tối xung quanh.

Bốn phía tầm mắt chạm đến đều là vách đá lạnh lẽo, thân thể nàng run lên bần bật... Thế này là thế nào? Nàng rõ ràng đang đi trên đường tử tế, sao tự dưng lại chui vào cái chốn quỷ quái này?

Bên tai văng vẳng tiếng khóc tỉ tê, nàng nheo mắt nhìn sang, rồi chứng kiến một cảnh tượng cả đời này không thể nào quên... một con rắn mọc ba con mắt đang cuộn tròn cơ thể, mấy dòng lệ trong vắt cùng lúc chảy ra từ ba hốc mắt, tiếng khóc kia chính là phát ra từ cái miệng đang đóng mở của nó.

Đồng tử nàng đột ngột giãn ra.

Mẹ ơi... Gặp ma rồi!!

Sao rắn lại còn biết nói tiếng người thế này?

[Phát hiện cảm xúc của ký chủ không ổn định, xin ký chủ hãy bình tĩnh chớ nóng vội.]

Từ Tụng Hòa bịt chặt miệng không dám phát ra tiếng động, nàng rón rén ngước mắt lên, muốn xem là ai đang nói.

Cuối cùng phát hiện ra, cái giọng nói đó vang lên từ trong đầu nàng.

Lại còn kèm theo từng đợt tiếng rè rè như dòng điện.

Ký chủ gì cơ? Nàng đây là... xuyên sách rồi sao?

"Ta... ta... ta xuyên đến đâu rồi? Ta biến thành ai?" Nàng căng thẳng hỏi.

[Ngài xuyên vào một cuốn tiểu thuyết huyền huyễn, còn về cốt truyện thì ta cũng quên rồi.] Nó tìm cách lấp liếm rất thiếu trách nhiệm: [Có điều ngài là chết xong mới xuyên vào, cốt truyện gốc đều có thể thay đổi vì ngài, có biết cốt truyện hay không cũng chẳng quan trọng.]

"..."

Nàng chết rồi?

Chỉ nhớ cảnh tượng cuối cùng trước khi mở mắt, một chiếc xe tải mất lái lao sầm sầm về phía mình... Từ Tụng Hòa buộc phải thừa nhận, cái thứ này tuy nghe có vẻ không đáng tin, nhưng lời nó nói đều là thật.

Nàng nhìn đám yêu quái đang hì hục khuân vác đồ đạc, lúc bọn chúng nhìn sang liền nhanh chóng nhắm tịt mắt lại: "Hệ thống, vậy bây giờ ta phải làm sao?"

[Ký chủ đừng căng thẳng.] Nó nghiêm túc dặn dò: [Sau khi ngài mở mắt, người ở gần ngài nhất chính là phu quân tương lai của ngài.]

"..." Nàng có hỏi cái này đâu chứ! Sắp chết đến nơi rồi còn quan tâm phu quân gì nữa?

Nàng cuống lên: "Ta là muốn hỏi làm thế nào để rời khỏi đây."

Hệ thống an ủi nàng: [Ký chủ yên tâm, ngài sẽ không sao đâu, cứ tìm phu quân tương lai trước đã. Hiện tại đã kích hoạt chức năng độ thiện cảm cho ngài, mỗi khi hắn tăng thêm một điểm thiện cảm đối với ngài, ngài sẽ nhận được đạo cụ ngẫu nhiên hoặc biết được tình tiết tiếp theo.]

[Đợi đến khi tiến độ công lược đạt một trăm phần trăm, ký chủ sẽ có thể đúc lại thân xác, quay về thế giới cũ sinh sống!]

Hóa ra là bắt nàng làm nhiệm vụ công lược.

Từ Tụng Hòa ngẩn người, lập tức ngước mắt nhìn quanh. Tầm mắt dừng lại ở bên cạnh, nơi có một thiếu niên dung mạo thanh tú cũng bị nhốt trong hang yêu quái, đang nhắm mắt ngồi thiền... ngoại trừ con thỏ dưới chân ra, thì kẻ ở gần nàng nhất chính là hắn.

Từ Tụng Hòa ngắm hắn hồi lâu, cuối cùng lặng lẽ nuốt nước miếng: "Hệ thống, hắn chính là phu quân tương lai của ta sao?"

Hệ thống vô cùng chắc chắn: [Xung quanh đây chỉ có hai người các ngài, nhất định là hắn rồi!]

"..." Câu này nghe thật đau lòng, cái chốn này đúng là chỉ có hai người bọn họ là người bình thường, còn lại toàn là đám yêu quái dung mạo quỷ dị.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc