Sau Khi Nhận Nhầm Phản Diện U Ám Là Phu Quân

Chương 16

Trước Sau

break

Lời vừa dứt, hai tên tiểu nhị to cao lực lưỡng đã khiêng một tấm gương đồng vào cửa. Từ Tụng Hòa mặc kệ lời gã, tự mình đứng bên cửa sổ một lát, rồi cười vẫy tay với hai người nọ: "Hai vị, làm phiền chuyển cái gương ra chỗ này."

Đợi xong xuôi, nàng ngồi xổm xuống, quan sát một lát rồi đưa tay chỉnh hướng gương, trên trần nhà lập tức xuất hiện một vệt sáng lung linh, lay động, lại còn di chuyển nhè nhẹ theo tán lá đung đưa ngoài cửa sổ.

"Công tử, ngài thấy thế nào?" Từ Tụng Hòa vỗ tay, đứng dậy, trên người lốm đốm những vệt nắng: "Ánh nắng vừa không chiếu thẳng vào người ngài, lại không khiến trong phòng quá tối, càng chẳng cần dùng đến nến."

Lời vừa thốt ra, nàng lập tức bắt được những tiếng xì xào bàn tán xung quanh:

"Đúng thật, không ngờ giải quyết đơn giản thế, sao mình lại không nghĩ ra là dùng gương nhỉ?"

"Lần này Trác công tử chắc sẽ không làm khó dễ chúng ta nữa đâu nhỉ?"

Từ Tụng Hòa liếc nhìn họ, thầm cảm thán... Chẳng qua là các ngươi bị ông chủ bóc lột lâu quá thôi, giống như ta đây, chỉ cần được nghỉ làm một ngày là đầu óc sáng láng hẳn lên.

Chỉ thấy Trác Tử Tầm đã bị vệt sáng trên trần nhà thu hút, lông mày gã hơi nhíu lại, ồ lên một tiếng, người cũng bất giác ngồi thẳng dậy.

Có lẽ nhớ ra vừa rồi còn buông lời hung ác, gã hắng giọng, có chút gượng gạo nói: "Cái này là làm sao?"

"Công tử muốn biết ư?"

Từ Tụng Hòa ngẫm nghĩ một chút, chỉ tay về phía đám người hầu sau lưng, ra vẻ thần bí nói: "Việc này là cơ mật, hay là công tử cho bọn họ ra ngoài trước, ta sẽ nói cho mình ngài biết."

Trác Tử Tầm nghe vậy quả nhiên làm theo lời nàng. Đám tỳ nữ vừa bước ra khỏi cửa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ Vô Dạng nhàn nhạt liếc nàng, không nói nhiều lời, cũng theo dòng người đi ra ngoài. Vừa bước xuống cầu thang, quay đầu lại đã chạm mắt với người đang nhảy chân sáo đi xuống.

"Phu quân cố ý đi chậm là đang đợi ta sao?" Từ Tụng Hòa ba bước thành hai nhảy từ trên bậc thang cao xuống, thấy đối phương vẫn lạnh lùng, không chút động lòng trước lời mình nói, nàng cũng chẳng giận, chỉ cười hì hì kéo tay áo hắn: "Đi thôi, chúng ta đi tìm chưởng quầy lĩnh tiền."

Lần này không đợi hắn hất ra, nàng đã chủ động buông tay.

Nghe vậy, hắn nhướng mày, nghiêng đầu nhìn nàng: "Thế là giải quyết xong rồi?"

"Ừa." Nàng vui vẻ đáp, thuận tay vỗ bộp lên vai hắn một cái đầy tự nhiên: "Chưa có việc gì mà ta không làm được cả, sau này phu quân có việc gì cứ tìm ta, việc của chàng cũng là việc của ta."

Nàng đưa ngón tay gõ lên mặt quầy, người đối diện liền ngẩng đầu lên: "Chưởng quầy, việc ông giao bọn ta làm xong cả rồi, bạc cũng nên thanh toán đi chứ nhỉ?"

Động tác gảy bàn tính của lão chưởng quầy khựng lại, đôi mắt dường như trợn to thêm một vòng: "Dựa vào các ngươi á?"

Từ Tụng Hòa lười trả lời, vị công tử ban nãy quả thực khó chiều, tốn của nàng không ít tinh lực. Nàng cứ chắp tay sau lưng đứng đó, chớp mắt nhìn lão.

Nào ngờ sắc mặt lão chưởng quầy trầm xuống, bàn tính trong tay "xoảng" một cái ném mạnh xuống đất, hạt bàn tính văng tung tóe: "Ta nói sẽ đưa bạc cho các ngươi bao giờ? Quán ta không hoan nghênh ăn mày, cút hết ra ngoài cho ta!"

"Chưởng quầy, ông có ý gì đây?"

Những hạt bàn tính vương vãi lăn đến chân, Từ Tụng Hòa ngẩng phắt đầu trừng mắt nhìn lão, nhận ra kẻ trước mặt này định quỵt nợ.

"Làm người ai lại thất đức thế, chính ông nói việc thành thì thù lao không thiếu phần bọn ta, định nuốt lời hả?" Thấy đối phương ném đồ đuổi người trước, nàng cũng không chịu yếu thế, chống nạnh trừng lại: "Ta thì không sao, nhưng phu quân ta ban nãy vô duyên vô cớ bị mắng một trận, ta mà không lấy được bạc thì có lỗi với chàng ấy lắm."

"Các ngươi muốn gây sự phải không?" Lão chưởng quầy hừ lạnh, vỗ tay hai cái, lập tức có mấy gã tráng hán to cao vây chặt lấy họ: "Ta không muốn sinh sự trong quán làm khách sợ chạy mất, các ngươi đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, mau cút xéo cho ta!"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc