| Dịch giả | Muốiii |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Ngôn Tình Sủng Cổ Đại Ngôn tình Cổ Đại Độc Quyền |
Sau khi mất trí nhớ, Văn Vãn Vãn hoàn toàn quên mất lý do vì sao mình lại gả cho Trấn Nam Vương Diệp Hoài.
Trong tâm trí nàng lúc này chỉ còn sót lại những lời đồn đại rằng hắn là kẻ tàn bạo và bất cứ người nữ nhân nào bước chân vào phủ cũng đều phải bỏ mạng dưới tay hắn.
Thiên hạ đồn rằng Diệp Hoài vốn chỉ say mê nam sắc chứ chẳng hề mặn mà với nữ nhân. Ngay cả ngày nàng vào phủ, hắn còn trắng trợn cướp một nam nhân về rồi dùng đủ mọi cực hình tra tấn để ép người đó phải phục tùng.
Để bảo toàn mạng sống, Văn Vãn Vãn bắt đầu lên kế hoạch bỏ trốn. Trong phủ ngoài nàng ra còn có một nam nhân xinh đẹp nhưng mang dáng vẻ bệnh tật, tính tình lại quái gở.
Nhìn thấy trên người hắn đầy rẫy những vết thương, Văn Vãn Vãn tin chắc đây chính là món “đồ chơi” bị cướp về nên không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn: “Hay là chúng ta cùng trốn đi?”
Hắn khẽ lau vệt máu nơi khóe môi rồi nở một nụ cười âm trầm lạnh lẽo: “Được thôi.”
Đến khi khôi phục trí nhớ, nhìn lại mỹ nam với vẻ yếu đuối mong manh nhưng thực chất lại chính là gã bệnh kiều Diệp Hoài thực thụ kia, khóe miệng Văn Vãn Vãn không khỏi giật giật: “Trấn Nam Vương điện hạ, ngài đừng diễn nữa có được không?”
Diệp Hoài vốn luôn biết rõ Văn Vãn Vãn chính là thích khách do Hoàng đế phái tới. Khi nàng mất trí nhớ và rủ hắn cùng bỏ trốn, hắn đã thầm nghĩ sẽ dùng nàng làm mồi nhử để giết sạch thế lực đứng sau rồi sau đó sẽ tự tay kết liễu nàng.
Nhưng rồi về sau, khi vì nàng mà hắn nổi cơn thịnh nộ, lấy máu nhuộm đỏ ba quân, hắn lại chỉ còn một nguyện ước duy nhất:
“Chỉ cần nàng quay về bên ta cho dù phải lấy cả tính mạng này đổi lấy, ta cũng cam tâm tình nguyện, dâng hiến không chút do dự.”
| Mất trí | |
| Hắn là kẻ thích nam | |
| Ánh mắt mê hoặc | |
| Dừng chân | |
| Cô nam quả nữ |