Cây nến đặt bên cạnh bình phong, ánh lửa bập bùng lay động kéo theo bóng hình mờ ảo của tấm bình phong đổ dài trên mặt đất. Văn Vãn Vãn ngẫm lại câu hỏi vừa rồi của Diệp Hoài, trong lòng không khỏi có chút mê mang.
Phải rồi, rốt cuộc nàng là Văn Vãn Vãn hay là Văn Dữu?
Trong ký ức hiện tại, tên nàng rõ ràng là Văn Vãn Vãn, nhưng tất cả mọi người bao gồm cả chiếu thư ban nàng cho Diệp Hoài, đều khẳng định nàng là Văn Dữu.
Cái tên Văn Dữu này nàng chẳng hề xa lạ. Đó chính là ái nữ của bá phụ, cũng là đường tỷ của nàng. Sau khi phụ mẫu qua đời, nàng nương nhờ phủ bá phụ mà sống, cùng Văn Dữu thân thiết, tình như tỷ muội ruột.
Nhưng tại sao nàng lại bị coi thành Văn Dữu?
Nàng do dự một lát rồi khẽ đáp: “Văn Vãn Vãn.”
“Két” một tiếng, tấm bình phong bị đẩy sang một bên. Diệp Hoài dùng một tay chống nghiêng thân người, đưa mắt liếc nhìn nàng: “Vậy Văn Dữu là ai?”
Ánh nến vàng mang lại cho gương mặt nhợt nhạt của hắn một chút hơi ấm. Bóng nến hắt xuống càng làm nổi bật sống mũi cao thẳng, đôi lông mày sắc sảo như dao tạc. Dung mạo ban ngày vốn dĩ trông có vẻ bệnh tật yếu ớt, giờ đây lại toát ra vẻ anh tuấn.
Văn Vãn Vãn trong lòng kinh ngạc, ngoài miệng lại hỏi: “Lúc ngươi tắm, người đàn ông trong phòng ngươi là ai?”
Nàng quả nhiên vẫn luôn bí mật theo dõi. Diệp Hoài vốn đã định sẵn nàng giả vờ mất trí nhớ, nay nghe thấy vậy càng tin rằng suy đoán của mình không sai, lạnh lùng vặn hỏi lại: “Liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi có chuyện không muốn cho người khác biết, ta cũng vậy.” Văn Vãn Vãn ngước mắt mỉm cười với hắn, nói: “Chi bằng đôi bên đều chừa cho nhau một chút đường lui, ngươi thấy thế nào?”
Nụ cười ấy khiến Diệp Hoài cảm thấy trước mắt bỗng sáng bừng lên, tựa như bao nhiêu ánh sáng trong phòng đều thu hết vào đôi mắt nàng, lấp lánh rạng rỡ khiến người ta không khỏi hoa mắt.
Ngay cả hắn cũng có một khoảnh khắc ngẩn ngơ, thầm nghĩ: đúng là một đôi mắt hồ ly quyến rũ!
Lại thấy một cánh tay nàng đặt trong chăn, cánh tay còn lại vắt ngang trên mặt chăn bằng lụa màu đỏ cam.
Tuy y phục mặc chỉnh tề nhưng lại để lộ một đoạn cổ tay trắng ngần như tuyết, trên cổ tay đeo một chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt như nước mùa xuân.
Đỏ ra đỏ, trắng ra trắng, xanh ra xanh, rực rỡ tươi mới tựa như một món ăn ngon theo mùa, khiến người ta không kìm được mà nảy sinh lòng tham.
Chẳng trách Hoàng đế muốn nạp nàng làm phi, quả thực có vài phần nhan sắc.
Nhưng mà chỉ dựa vào chút mánh khóe này mà cũng muốn đối phó với hắn sao? Diệp Hoài nhìn nàng, hỏi: “Ngươi lại đang tính toán điều gì?”
Người đàn ông này đa nghi quá mức rồi. Văn Vãn Vãn đáp: “Ta chẳng tính toán gì cả, ngày mai ta sẽ sang sông tới Hoài Bắc, như vậy ngươi có thể yên tâm rồi chứ?”
Đây là muốn lạt mềm buộc chặt sao? Vậy thì hắn càng phải thuận theo ý muốn của nàng mới được. Diệp Hoài nhìn nàng, thản nhiên nói: “Ta không tin được ngươi, nhất định phải cùng ngươi qua sông.”
Văn Vãn Vãn đang định lên tiếng thì Diệp Hoài đã vươn tay kéo tấm bình phong lại, không còn phát ra tiếng động nào nữa.
Trực giác mách bảo Văn Vãn Vãn rằng có điều gì đó không ổn.
Hết lần này đến lần khác hắn yêu cầu đi cùng nàng, thậm chí còn muốn cùng qua sông, rốt cuộc là vì cái gì? Nếu nói là không tin tưởng nàng thì cứ đường ai nấy đi là được, hà tất phải bám riết không buông?
Họ chỉ vì trời mưa mà tạm thời quyết định nghỉ chân ở khách điếm này, làm sao “người tình” của hắn lại biết hắn ở đây mà tìm đến ngay lập tức như vậy?
Điều đáng nghi nhất chính là họ chạy trốn quá đỗi dễ dàng, suốt dọc đường không hề gặp phải truy binh, cứ như thể Diệp Hoài hoàn toàn không quan tâm đến việc họ có trốn thoát hay không vậy.
Văn Vãn Vãn rùng mình đột nhiên nghĩ đến một khả năng: có lẽ hắn đã một lòng một dạ theo phe Diệp Hoài, đưa nàng bỏ trốn thực chất là có mục đích khác.
Nếu vậy, mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi. Nhất định phải nhanh chóng cắt đuôi hắn mới được.
Sáng hôm sau, sau khi dùng bữa xong, chưởng quỹ đã thuê sẵn một cỗ xe cho họ. Ông ta ân cần tiễn họ ra tận cửa. Diệp Hoài nhìn Văn Vãn Vãn đang cúi đầu ngồi trong xe, đôi mắt phượng khẽ nheo lại.
Đi thêm vài chục dặm nữa là đến sông Hoài, bờ bên kia là địa giới của triều đình. Cô nương này đi một chuyến tay trắng, chẳng có chút công trạng gì, hẳn là không dám qua sông về giao phó công việc, vậy thì nàng sẽ tìm mọi cách để liên lạc với đồng bọn. Đến lúc đó, hắn chỉ việc lần theo dấu vết mà tóm gọn cả mẻ.
Thế nhưng, những gì Văn Vãn Vãn nghĩ trong đầu hoàn toàn không phải chuyện này.
Nàng có chút không thông suốt, tại sao Hoàng đế lại ban nàng cho Diệp Hoài? Những mỹ nhân đi cùng đều nói Hoàng đế tin nàng nhất, nhưng Diệp Hoài và Hoàng đế vốn nước lửa không tương dung, hắn đã giết sạch tất cả mỹ nhân do Hoàng đế ban tặng. Nếu Hoàng đế thực sự tin cậy nàng, sao có thể cử nàng tới đây nộp mạng?
Và vì lý do gì, nàng lại bị mọi người nhầm thành đường tỷ Văn Dữu?
Nếu đã bị coi là Văn Dữu, tại sao nàng lại giấu tờ giấy thông hành mang tên thật của mình trong người?
Trước khi chưa nhớ ra được những vấn đề này, Văn Vãn Vãn cảm thấy tốt nhất không nên liên lạc với quan phủ, nếu không hậu quả là phúc hay họa thật sự khó lường.
Nàng nhớ quê cũ ở ngay thành Hoài Phố bên bờ bắc sông Hoài, chi bằng cứ về đó nương nhờ bá phụ, đợi chữa khỏi vết thương và khôi phục trí nhớ rồi mới tính tiếp.
Rèm xe đột ngột bị vén lên, Diệp Hoài đưa một túi nước tới, nói: “Uống nước đi.”
“Cảm ơn.” Văn Vãn Vãn đưa tay ra đón: “Ta cũng đang hơi khát.”
Ngón tay nàng còn chưa chạm vào túi nước thì Diệp Hoài đã đột nhiên buông tay. Nút túi nước không được vặn chặt, nửa túi nước “ào” một cái đổ ra ngoài.
Văn Vãn Vãn kêu khẽ một tiếng, lúc nàng vội vàng né tránh thì vạt váy đã bị bắn ướt sũng, ngay cả túi hành lý đang ôm trong lòng cũng dính đầy nước.
Văn Vãn Vãn vội vàng đứng dậy giũ váy, lại đưa tay vào tay áo tìm khăn tay. Diệp Hoài liền giật lấy túi hành lý của nàng, xách lên vung một cái, những giọt nước bắn tung tóe, có vài giọt lành lạnh vương trên mặt nàng.
Tim Văn Vãn Vãn thắt lại, không kịp lau mặt, nàng đưa tay giành lấy bọc đồ: “Để ta tự làm!”
Diệp Hoài nhìn nàng, cầm lấy túi nước rồi buông rèm xe xuống.
Tiếng xe ngựa lộc cộc vang lên tiếp tục hành trình. Văn Vãn Vãn vội vã mở túi hành lý ra kiểm tra, xác định những thứ nàng bí mật giấu đi vẫn còn đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong mấy ngày nàng hôn mê, hành lý mang theo đã bị người của Diệp Hoài thu giữ, không để lại cho nàng dù chỉ một đồng.
Tuyệt hơn nữa là ngay cả trang sức trên đầu cũng bị lấy sạch chỉ còn lại chiếc vòng phỉ thúy trên tay, có lẽ do kích thước quá chật khó tháo nên mới thoát nạn.
Nàng vốn định bán chiếc vòng để lấy tiền đi đường, nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, trong lòng nàng luôn có một cảm giác kỳ lạ.
Điều này khiến nàng cảm thấy chiếc vòng này rất quan trọng, nên mãi vẫn không hạ quyết tâm được.
Lúc trốn đi vào hôm kia, nàng đã lén nhét vào túi đồ một chiếc chân đèn bằng bạc trong phòng, những hạt châu đính trên rèm cửa, cùng với chiếc bình mạ vàng, định bụng sẽ đổi lấy ít tiền tiêu dọc đường.
Nam Chu đã là người của Diệp Hoài thì nàng phải giấu kỹ những thứ này, tránh sinh sự thêm.
Một canh giờ sau, hai người đến một thị trấn lớn ở gần đó. Văn Vãn Vãn qua cửa sổ để ý các cửa hàng hai bên đường, bỗng nhiên cất tiếng gọi: “Dừng xe!”
Diệp Hoài vén rèm xe, thản nhiên hỏi: “Sao vậy?”
Văn Vãn Vãn chỉ vào quán trà gần đó nói: “Ta đi giải quyết chút chuyện riêng.”
Nàng ôm túi hành lý bước xuống xe, lúc lướt ngang qua, Diệp Hoài như vô tình hay cố ý xán lại gần nàng một chút.
Văn Vãn Vãn định né tránh thì Diệp Hoài đã tựa lại vào thành xe, không nói thêm lời nào.
Văn Vãn Vãn vào quán trà, một lúc sau lại đi ra, nhíu mày bảo hắn: “Bụng ta hơi khó chịu, phiền ngươi đợi thêm một lát.”
Nàng dường như không đợi nổi nữa, lời vừa dứt đã chạy vội vào trong. Diệp Hoài cười nhạt, khoanh tay tiếp tục ngồi chờ, nhưng chờ mãi vẫn không thấy nàng ra.
Thực chất, Văn Vãn Vãn vào bằng cửa trước nhưng lại lẻn ra bằng cửa sau. Ở đó đã có một chiếc xe ngựa chờ sẵn, nàng rảo bước tới gần hỏi phu xe: “Có phải xe do chưởng quỹ khách điếm thuê không?”
Phu xe vội đáp: “Phải, cô nương là người ta cần đón sao?”
“Đúng.” Văn Vãn Vãn cúi đầu chui vào trong xe, thúc giục: “Đi mau!”
Cửa sau nằm ở một con phố khác, đi đường này thì Nam Chu đang canh ở cửa trước sẽ không tài nào phát hiện ra. Hôm qua nàng đã dò hỏi cô nương đầu bếp về các thị trấn dọc đường nên biết có quán trà này.
Sáng sớm nay nàng đã lén nhờ chưởng quỹ thuê xe đợi sẵn ở đây, vừa rồi chỉ mượn cớ đi vệ sinh để bí mật trốn đi.
Nàng nói với Nam Chu là sẽ đi phà qua sông Hoài ở bến tàu cách đó hai mươi dặm, nhưng thực tế, nàng dự định tìm một con thuyền nhỏ của ngư dân giữa đường, đi đường thủy xa hơn một chút để cắt đuôi hoàn toàn Nam Chu.
Xe chạy nhanh như bay, Văn Vãn Vãn đổ mồ hôi hột vì sợ Nam Chu đuổi kịp, nhưng ông trời dường như đặc biệt thiên vị nàng, mãi cho đến khi nhìn thấy sông Hoài, Nam Chu vẫn không xuất hiện.
Tiền xe đã được chưởng quỹ trả trước, sau khi xuống xe Văn Vãn Vãn tìm được một con thuyền chài, thỏa thuận giá cả xong, nàng dùng giọng địa phương nói với ông lái thuyền: “Bên kia bờ có người đón ta, tiền thuyền lúc đó ta sẽ trả cho ông.”
Nàng nói vậy là vì sợ phận nữ nhi đơn độc lộ ra tiền bạc sẽ bị kẻ xấu nhắm tới. Ông lái thuyền thấy tướng mạo nàng phi phàm lại nói giọng bản địa nên không nghi ngờ gì.
Thuyền rời bến, thuận gió xuôi dòng đi về hướng Bắc, chưa đầy hai canh giờ đã nhìn thấy bờ đê lát đá cuội hình vảy cá đặc trưng của bến tàu Hoài Phố.
Văn Vãn Vãn ngồi ở đầu thuyền nhìn ngắm, cảm giác như đã qua mấy đời.
Nhà nàng ở ngay gần bến tàu này. Năm bảy tám tuổi lúc phụ mẫu còn sống, họ thường đưa nàng ra đây chơi, mùa hè còn cởi giày, xắn ống quần xuống nước bắt cá.
Sau đó phụ mẫu bệnh mất, bá phụ nhận nuôi nàng, nàng liền cùng đường tỷ Văn Dữu ra đây chơi. Văn Dữu nhát gan, chẳng bao giờ dám rời bờ quá xa, nàng thì bạo gan luôn đi ra thật xa.
Có một lần đang chơi thì bỗng bị chuột rút chân rồi sặc nước, Văn Dữu đã liều mạng chạy tới cứu, nhưng sức yếu không kéo nổi nàng, nếu không phải có thuyền đi ngang qua thì e rằng cả hai đã làm ma dưới nước rồi.
Chẳng biết giờ này đường tỷ ở nhà đang làm gì nhỉ?
Đột nhiên thấy nàng xuất hiện, liệu tỷ ấy có giật mình không, rồi ôm lấy nàng vừa khóc vừa cười không?
Phải rồi, trong ký ức của nàng mình mới mười một tuổi, nhưng thánh chỉ viết nàng đã mười chín rồi.
Đường tỷ lớn hơn nàng ba tuổi, chắc hẳn đã có phu quân từ lâu, biết đâu đã sinh cho nàng mấy đứa cháu nhỏ rồi cũng nên.
Văn Vãn Vãn càng nghĩ càng thấy cay mắt, nhưng khóe môi lại mỉm cười. Tại sao nàng lại vào cung nhỉ? Cung nữ bị nhốt trong bốn bức tường cao, rất có thể cả đời không được gặp lại người thân ruột thịt, lúc đó sao nàng lại cam lòng rời bỏ quê hương, rời bỏ gia đình bá phụ chứ?
“Cô nương, tới nơi rồi.” Ông lái thuyền khua mái chèo mạnh một cái, cập bến.
“Ông à, phiền ông cùng ta tới tiệm cầm đồ một chuyến, ta cầm ít đồ lấy tiền trả ông." Văn Vãn Vãn vừa nói vừa đưa tay vào túi hành lý, lập tức đại kinh thất sắc.
Những thứ đó đều không còn nữa.