Nam Chu hay chính là Trấn Nam Vương Diệp Hoài - người bị Văn Vãn Vãn nhận lầm là nam sủng, chậm rãi quay đầu lại liếc nhìn Bùi Miễn một cái: “Ta đã bảo các ngươi cứ việc theo xa phía sau, đừng có lộ diện, ngươi còn chạy tới đây làm gì?”
Bùi Miễn cúi người thật thấp, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào hắn, nhỏ giọng thưa: “Thuộc hạ đã xác nhận xong chuyện Vương gia giao phó, nên vội vàng chạy tới bẩm báo.”
Phải một lúc lâu sau, mới nghe thấy Diệp Hoài cất tiếng hỏi: “Thế nào?”
Nghĩ đến chuyện đó, tâm trạng Bùi Miễn trở nên phức tạp vô cùng: “Căn bệnh của Vương gia thực sự không phải là bệnh, mà là trúng độc.”
Hắn ta căng thẳng chờ đợi phản ứng từ đối phương, nhưng Diệp Hoài từ đầu đến cuối vẫn im lặng.
Tiếng nước đã ngừng, trong phòng yên tĩnh đến mức đáng sợ khiến Bùi Miễn cảm thấy bất an, bèn thử thăm dò: “Vương gia?”
Tiếng nước bỗng động đậy, Diệp Hoài nhìn hắn ta, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng nhưng đôi mắt phượng lại đen sâu hun hút, chậm rãi hỏi: “Thái phi đã biết từ sớm sao?”
“Dạ biết.” Bùi Miễn không dám nhìn hắn, cúi đầu cẩn trọng đáp: “Hôm nay Thái phi triệu kiến tổ phụ, thuộc hạ trốn trong tủ gỗ đã tận tai nghe thấy Thái phi nói với tổ phụ rằng, độc tính của Vương gia phát tác ngày càng thường xuyên, yêu cầu tổ phụ phải thử những phương thuốc khác.”
Tổ phụ của Bùi Miễn vốn là lương y nức tiếng vùng Hoài Nam, nhiều năm qua vẫn luôn là người chẩn trị và kê đơn thuốc cho Diệp Hoài.
Nghe đến đây, Diệp Hoài đã có thể khẳng định chính Thái phi Lâm thị đã tính kế mình, hắn nhàn nhạt nở một nụ cười rồi nói: “Tốt lắm.”
Hắn quay đầu đi và không mở miệng nữa, căn phòng lại khôi phục vẻ tĩnh lặng như chết chóc lúc ban đầu.
Nghĩ đến mối quan hệ vốn dĩ đã lạnh nhạt xa cách của mẫu tử họ, Bùi Miễn cũng chẳng dám lên tiếng.
Lại qua hồi lâu, nghe thấy tiếng nước vỗ ào một cái, Diệp Hoài bắt đầu cầm khăn tắm lau người, thong thả nói:
“Nói cách khác, trong suốt tám năm qua, Thái phi rõ ràng biết ta bị trúng độc nhưng lại lừa ta là bị bệnh, để rồi lợi dụng ta làm vật thử thuốc cho đại ca?”
Tim Bùi Miễn thắt lại, càng không dám thở mạnh một hơi nào. “Chát” một tiếng, Diệp Hoài ném mạnh chiếc khăn xuống, giọng nói đã khôi phục vẻ bình thản như thường ngày: “Lai lịch của người nữ nhân kia đã tra ra chưa?”
Chiếc khăn rơi xuống làm nước trong thùng tắm bắn tung tóe lên mặt và người Bùi Miễn.
Hắn ta đành vạch cổ áo ra, dùng khăn tay lau qua loa rồi thấp giọng đáp: “Tin tức từ trong cung truyền ra nói rằng Hoàng đế từng có ý định nạp nàng làm phi, chỉ là không biết vì sao đột nhiên lại đổi ý rồi ban cho Vương gia.”
Hoàng đế từng muốn nạp nàng làm phi? Chân mày Diệp Hoài khẽ động, có chút bất ngờ.
Đây không phải lần đầu tiên Hoàng đế ban mỹ nhân cho hắn. Trong số những mỹ nhân trước đây, có kẻ là thích khách, có kẻ là nữ sủng tu luyện mị thuật, thậm chí có cả những kẻ tinh thông tà thuật phù thủy. Tuy nhiên, người nữ nhân mà Hoàng đế từng khao khát thì trước nay chưa từng có.
Những mỹ nhân đó đến Hoài Nam đều chỉ có một mục đích duy nhất: giết hắn. Diệp Hoài vốn không phải hạng người lương thiện, đã biết đối phương có ý đồ xấu thì hắn tất nhiên sẽ ra tay tàn độc.
Chỉ là lần này, chưa đợi hắn kịp hành động đã có kẻ nhanh chân ra tay trước, giết chết một nửa số mỹ nhân ngay giữa đường.
Tình huống này chưa từng xảy ra khiến trực giác Diệp Hoài thấy có điều mờ ám, bèn đích thân đến biệt viện thẩm vấn.
Chẳng ngờ vị mỹ nhân dẫn đầu là Văn Vãn Vãn cứ hôn mê bất tỉnh mãi, mà hắn lại đột ngột phát độc khiến bản thân trong lúc điên cuồng đã tự làm mình đầy thương tích.
Cũng chính vì sự nhầm lẫn tai hại đó mà nàng đã nhận lầm hắn là nam sủng rồi cùng nhau bỏ trốn đến nơi này.
Diệp Hoài suy tư một lát rồi hỏi tiếp: “Cô nương ấy rốt cuộc tên là gì, Văn Dữu hay là Văn Vãn Vãn?”
Trong thánh chỉ nói mỹ nhân ban cho hắn là Thượng Nghi cục Chính Văn Dữu, nhưng trên giấy thông hành giấu trong người nàng lại ghi tên Văn Vãn Vãn.
Hơn nữa sau khi tỉnh lại, nàng cứ khẳng định mình là Văn Vãn Vãn, lại nói là bị mất trí nhớ rồi rủ hắn cùng bỏ trốn.
Chính hành động bất thường này làm Diệp Hoài cảm thấy đằng sau nàng chắc hẳn có một âm mưu thâm độc hơn, có lẽ còn liên quan đến chuyện trúng độc mà hắn đang điều tra gần đây. Thế nên hắn mới nhẫn nại mà diễn kịch cùng nàng ta.
Bùi Miễn thưa: “Hồ sơ của cô nương đó khi vào cung đã được báo là bị mất nên không thể tra được quê quán hay tên gốc ban đầu. Nhưng có thể khẳng định là từ sau khi vào cung, nàng vẫn luôn được gọi là Văn Dữu.”
Cung nữ khi được tuyển vào cung đều phải ghi chép xuất thân, quê quán và tổ tông ba đời để lưu trữ.
Hồ sơ biến mất, lại giấu thêm một tờ giấy thông hành mang tên khác, như vậy một khi hành sự thành công, cái tên Văn Dữu này có thể hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Để sắp xếp chu toàn cho một mỹ nhân như vậy, trước đây chưa từng có tiền lệ. Diệp Hoài trực giác đây là một “con cá lớn”, bèn trầm tư ra lệnh: “Đó không phải tên thật đâu, hãy tra từ năm đầu tiên nàng nhập cung ấy.”
Bùi Miễn vâng dạ rồi lại nói: “Vương gia, nơi này quá gần Hoài Bắc nên không an toàn, hay là người vẫn nên quay về đi? Chất độc trong người người gần đây phát tác rất thường xuyên, mà thuốc thì vẫn đang nằm trong tay Thái phi…”
“Không về.” Diệp Hoài cắt ngang lời hắn ta: “Hãy tìm cách lấy trộm phương thuốc đó ra cho ta.”
Thuốc khống chế độc tố trong người hắn luôn do Lâm thị đích thân quản lý, ngay cả hắn mỗi lần cũng chỉ lấy được một liều duy nhất.
Lần này phát độc bất ngờ đã uống sạch thuốc rồi, muốn an toàn thì phải quay về chỗ Lâm thị. Nhưng lúc này, dù thế nào đi nữa hắn cũng không muốn gặp bà ta.
Bùi Miễn đành đổi cách khuyên nhủ khác: “Văn cục chính hành sự quái đản, thuộc hạ lo rằng nàng có đồng bọn ẩn núp bên cạnh nhằm mưu đồ bất lợi cho Vương gia. Vương gia không cần phải dấn thân vào nguy hiểm, hay là cứ giao nàng cho thuộc hạ xử lý?”
“Ví như mèo vờn chuột, tự mình ra tay mới thấy thú vị.” Diệp Hoài vừa nghĩ ngợi vừa theo bản năng đưa ngón tay lên cắn móng tay:
“Chất độc trong người ta và đại ca chắc chắn có liên quan mật thiết đến Hoàng đế. Nàng là người của Hoàng đế, từ trên người nàng chắc chắn sẽ đào bới ra kẻ hạ độc.”
Vị đại ca ruột thịt Diệp Sóc của hắn vừa qua đời năm ngoái cũng có bệnh trạng y hệt như hắn, chỉ là nghiêm trọng hơn nên mới mất sớm khi tuổi còn xanh.
Kẻ mong muốn dòng họ Trấn Nam Vương chết tuyệt diệt nhất trên đời này chính là hoàng thất, chắc chắn mật thám của hoàng thất đã hạ độc hắn và đại ca.
Nhưng Trấn Nam Vương phủ canh phòng vô cùng nghiêm mật, kẻ có cơ hội hạ độc nhất định phải là người thân tín.
Chuyện này hẳn đại ca lúc còn sống đã tra qua, nhưng hắn không nhận được tin tức gì thì chứng tỏ kẻ mật thám đó giấu mình rất kỹ, không thể tra ra được.
Nữ nhân họ Văn này là người của Hoàng đế, chắc chắn biết không ít nội tình, cứ bám sát nàng thì rất có khả năng sẽ tìm ra kẻ hạ độc đó.
Nghĩ lại, Diệp Hoài lại hỏi: “Lúc này nàng đang làm gì?”
“Đang nói chuyện với tiểu nhị.” Bùi Miễn thấy vết thương cũ trên tay hắn chưa lành nên tắm rửa rất bất tiện, bèn cầm khăn tắm giúp hắn lau lưng: “Nàng đang dò hỏi tin tức về Vương gia.”
Diệp Hoài cười lạnh một tiếng, dò hỏi chuyện của hắn? Nàng hẳn phải rất rõ về hắn mới đúng, nếu không sao có thể nhận ra hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên, lại còn giả điên giả khùng lôi kéo hắn cùng chạy trốn!
Thấy giờ giấc không còn sớm, hắn liền dặn dò Bùi Miễn: “Lui xuống đi, cẩn thận một chút, đừng để ai phát hiện ngươi từng tới đây.”
Bùi Miễn vâng lệnh hành lễ rồi cáo lui. Hắn ta mở hé cửa ra một khe nhỏ để xác nhận bên ngoài không có người mới nhanh chóng lẩn đi.
…
Dưới nhà bếp.
Văn Vãn Vãn ngồi dưới hiên nhà, vừa trò chuyện bâng quơ với đầu bếp: “Tỷ à, tỷ ở Hoài Nam lâu như vậy, đã bao giờ gặp qua Trấn Nam Vương điện hạ chưa?”
“Làm sao mà gặp được cơ chứ, Vương gia thân phận cao quý như vậy, ta chỉ là người làm tạp vụ trong bếp thì lấy đâu ra phúc phần đó?”
Nàng ta vừa nhặt rau vừa cười nhìn nàng: “Nghe giọng điệu của cô nương thì hình như không phải người Hoài Nam nhỉ?”
“Ta mới tới Hoài Nam có mấy ngày thôi.” Văn Vãn Vãn cầm lấy một nhành rau xanh nhặt giúp nàng ta: “Cứ nghe người ta nhắc tới Vương gia suốt mà chưa từng thấy mặt nên có chút tò mò. Tỷ ơi, Vương gia rốt cuộc là người như thế nào vậy ạ?”
Trải qua một trận mất trí nhớ như cách cả một đời, những chuyện về Diệp Hoài nàng chẳng còn nhớ nổi một chút nào.
Nàng không biết hắn đã làm những gì, cũng chẳng biết diện mạo hắn ra sao, e rằng dù có chạm mặt nàng cũng chẳng nhận ra hắn.
Tình trạng mù mịt thông tin này quá đỗi nguy hiểm. Nàng ta là người bản địa, dò hỏi một chút biết đâu lại biết được thói quen hay dung mạo của Diệp Hoài để còn biết đường mà phòng bị.
Nàng ta trò chuyện với Văn Vãn Vãn hồi lâu, thấy nàng thái độ hòa nhã lại xinh đẹp nên cũng không nảy sinh nghi ngờ, liền cười nói: “Vương gia của chúng tôi ấy à, đó chính là đại anh hùng của đất Hoài Nam đấy!”
Đại anh hùng?
Văn Vãn Vãn kinh hãi. Một Diệp Hoài mà nàng biết vốn là kẻ luôn đối đầu với triều đình, giết sạch mỹ nhân do Hoàng đế ban tặng, lại còn ép Nam Chu làm nam sủng. Một kẻ tàn bạo và hoang dâm như vậy sao có thể được gọi là đại anh hùng?
Nàng hỏi: “Tỷ ơi, Vương gia anh hùng ở chỗ nào vậy?”
“Cô nương dù không phải người Hoài Nam thì lẽ nào lại chưa từng nghe nói đến trận đại chiến với người Động Di năm ngoái sao?”
Thấy nàng có vẻ không biết gì, cô nương đầu bếp liền hăng hái giới thiệu: “Đó là trận thắng lớn nhất của chúng tôi với quân Động Di đấy! Chậc chậc, sau trận đó người Động Di coi như cũng biết điều hơn hẳn!”
Văn Vãn Vãn nhớ mang máng Động Di là bộ tộc man rợ phương Nam tiếp giáp với Hoài Nam, thường xuyên vượt biên giới sang đây đốt phá cướp bóc.
Nàng bèn thuận theo lời nàng ta hỏi thêm: “Nói như vậy thì Vương gia chắc chắn là lợi hại lắm nhỉ?”
“Tất nhiên rồi, Vương gia chúng tôi lợi hại lắm!” Nghe thấy nàng khen ngợi Diệp Hoài, cô nương đầu bếp lập tức phấn khích:
“Chưa nói gì xa xôi, cứ tính trận đánh năm ngoái thôi, lúc đó Đại Vương gia của chúng tôi vừa lâm trọng bệnh qua đời thì quân Động Di đáng chết đã dẫn mười vạn binh mã tới gây hấn! Nghe đâu Vương gia chỉ có trong tay ba vạn quân mà vẫn giết sạch bọn chúng!
Nếu không nhờ Vương gia thì dân chúng Hoài Nam chúng tôi đã gặp họa lớn rồi! Người Động Di toàn là lũ giết người không chớp mắt, rơi vào tay chúng thì dân lành làm gì còn đường sống!”
Xem ra dù Diệp Hoài có tàn bạo hoang dâm nhưng lại là người giỏi cầm quân, chẳng trách nàng ta lại coi hắn là đại anh hùng. Văn Vãn Vãn lại nói:
“Nếu có phúc gặp Vương gia một lần thì tốt biết mấy, thật muốn biết vị đại anh hùng uy vũ như thế có dung mạo thế nào.”
“Ta dù chưa được thấy Vương gia nhưng khách khứa qua lại khách điếm này thường xuyên nhắc về người lắm.
Nghe nói Vương gia cao tám thước, vòng eo cũng tám thước, cái đầu to như cái đấu gỗ, còn cánh tay thì to hơn cả đùi của đàn ông khác!” Cô nương đầu bếp hoa chân múa tay kể lại:
“Tôi nghĩ chắc không sai đâu, Vương gia chỉ dẫn ba vạn quân mà đánh cho mười vạn quân Động Di chạy vắt chân lên cổ, nếu không phải sinh ra uy mãnh như vậy thì sao mà đánh giỏi thế được?”
Cao tám thước, eo tám thước, đầu to như cái đấu, tay to bằng cái đùi... Văn Vãn Vãn thầm hình dung hình ảnh đó trong đầu mà thấy cạn lời, đó đâu phải con người.
Thật đáng thương cho Nam Chu, lại bị hắn chà đạp như vậy...
Thấy rau đã nhặt xong, Văn Vãn Vãn ước chừng Nam Chu chắc cũng đã tắm rửa xong nên chào tạm biệt nàng ta rồi đi về phòng.
Vừa mới lên cầu thang chưa tới nơi, bỗng nghe tiếng “két”, cửa phòng thượng hạng mở ra, một người nam nhân nấp sau cửa cảnh giác ngó nghiêng ra ngoài một cái.
Người đó khoảng chừng ngoài hai mươi tuổi, mày thanh mắt tú, môi đỏ răng trắng, cổ áo thì buông lơi, y phục ướt đẫm, gương mặt còn hồng rực lên.
Lúc này, Nam Chu chắc hẳn đang không mảnh vải che thân mà ở một mình trong phòng mới đúng chứ.
Văn Vãn Vãn vội vàng quay đầu đi xuống lầu, trong lòng bỗng chốc đại ngộ.
Chẳng trách Nam Chu bị Diệp Hoài nhắm tới, hóa ra, hắn cũng là một kẻ biến thái.
…
Khi đêm xuống.
Một tấm bình phong được đặt ở giữa, ngăn cách hai chiếc giường kê song song. Văn Vãn Vãn kéo chăn đắp cao lên tận cằm, thầm nghĩ cũng may hắn là kẻ đoạn tụ, nếu không nam đơn
nữ chiếc ở chung một phòng thế này quả thực không yên tâm chút nào.
Đúng lúc này, bỗng nghe thấy hắn cất tiếng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai, Văn Dữu hay là Văn Vãn Vãn?”