Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Đã Cứu Bạo Quân Bệnh Kiều

Chương 1: Mất trí

Trước Sau

break

Tháng Bảy, Châu Hoài Lộ.

Cơn mưa đột ngột trút xuống vào lúc chập choạng tối, cuồng phong cuốn theo những hạt mưa lớn như hạt đậu rồi tạt thẳng vào người không chút kiêng dè.

Văn Vãn Vãn dùng túi hành lý che trên đầu, chạy vội ba bước đến trú dưới một gốc cây đại thụ.

Khi nàng còn chưa kịp đứng vững, bên tai đã vang lên giọng nói lạnh lùng của Nam Chu: “Trời này mà còn chui vào gốc cây thì mười phần hết chín là sẽ bị sét đánh.”

Lời còn chưa dứt, trước mắt bỗng lóe lên một tia sáng chói loà, tia sét xé toạc bầu trời. Văn Vãn Vãn chẳng kịp suy nghĩ nhiều mà chạy vụt ra khỏi bóng cây.

Ngay sau đó là một tiếng “rắc” chói tai, sấm nổ vang trời ngay trên đỉnh đầu, tán lá xào xạc rung chuyển dữ dội, còn cơn mưa thì lại càng thêm xối xả.

Nam Chu quay đầu lại, ánh mắt dừng lại ở trước ngực nàng mang theo vài phần xem xét.

Văn Vãn Vãn thuận theo tầm mắt của hắn cúi xuống nhìn, phần y phục mỏng manh của mùa hè đã bị nước mưa dội ướt sũng, dính chặt vào da thịt.

Giữa đôi gò bông đào căng tròn hiện lên một vệt trắng như tuyết cùng đường rãnh sâu thẳm, thấp thoáng như muốn lộ ra ngoài.

Văn Vãn Vãn lập tức lấy tay che trước ngực.

Đến khi nàng ngước mắt lên thì Nam Chu đã quay đi và sải bước về phía trước. Chiếc bào trắng trên người hắn dù cũng bị mưa thấm đẫm nhưng lại không hề dính sát vào cơ thể như y phục của nàng.

Kết hợp với dung mạo đẹp đến mức khó phân nam nữ cùng thần sắc ngạo mạn, trông hắn chẳng khác nào một vị tiên nhân lỡ bước vào chốn hồng trần, không vướng chút khói lửa nhân gian.

Nhìn bóng lưng của hắn, nỗi hoài nghi vốn có trong lòng Văn Vãn Vãn lại càng sâu sắc thêm. Người này thực sự là nam sủng của Trấn Nam Vương Diệp Hoài sao?

Một tháng trước, Hoàng đế ban cho Trấn Nam Vương Diệp Hoài mười vị mỹ nhân, dẫn đầu chính là vị Thượng Nghi cục được Hoàng đế tin tưởng nhất - Văn Vãn Vãn.

Đoàn mỹ nhân lặn lội đường xa từ Kinh Thành đến Châu Hoài Lộ, nơi ở của Diệp Hoài nhưng ngay cả mặt hắn cũng chưa được thấy đã bị tống thẳng đến biệt viện. Trên đường đi còn gặp phải thích khách phục kích, khiến người chết kẻ bị thương.

Văn Vãn Vãn bị một gậy đập trúng sau gáy, ngất xỉu tại chỗ. Năm ngày trước nàng mới tỉnh lại, nhưng lại mất đi phần lớn ký ức trong suốt bảy tám năm qua.

Nàng không nhớ mình vào cung thế nào, làm nữ quan ra sao và tại sao lại bị Hoàng đế ban cho Diệp Hoài.

Điều duy nhất nàng có thể chắc chắn là những mỹ nhân được ban tặng cho Diệp Hoài trước đây, bao gồm cả những người may mắn thoát khỏi lưỡi đao thích khách lần này, cuối cùng đều bị Diệp Hoài giết sạch.

Bởi lẽ Diệp Hoài có dã tâm mưu phản, luôn đối đầu với triều đình. Hơn thế nữa, hắn còn có sở thích nam nhân và cực kỳ căm ghét nữ nhân.

Văn Vãn Vãn còn vô tình nghe thấy đám hạ nhân bàn tán rằng, ngay ngày nàng bị đưa tới biệt viện, Diệp Hoài đã bắt về một nam nhân và khóa chặt ở hậu viện, ngày ngày dùng cực hình tra tấn để ép buộc nam nhân đó làm nam sủng cho hắn.

Văn Vãn Vãn không hiểu tại sao Diệp Hoài giết sạch những người khác mà chỉ để lại mỗi nàng, nhưng với một kẻ vô sỉ, tàn bạo khát máu như hắn, nàng cảm thấy việc mình bị giết cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Thay vì ngồi chờ chết, chi bằng bỏ trốn.

Sau khi hạ quyết tâm, nàng bắt đầu bí mật dò xét địa hình. Sáng sớm hôm qua, khi vừa đi đến hậu viện, nàng thấy căn phòng vốn luôn bị khóa chặt đã mở cửa. Một nam nhân áo trắng đang tựa hờ vào khung cửa, lạnh lùng nhìn nàng.

Sắc mặt hắn nhợt nhạt, môi không chút huyết sắc, nhưng lông mày và đôi mắt lại đen đậm lạ về thường.

Cả người hắn toát ra vẻ bệnh tật quái dị, nhưng gương mặt ấy lại vô cùng xinh đẹp với những đường nét hoàn hảo không tì vết, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là có thể khắc sâu vào tâm trí.

Nhìn xuống người hắn, y phục xộc xệch, ống tay áo bị xé rách để lộ cánh tay chằng chịt những vết đao còn chưa kịp đóng vảy, đỏ tươi đến nhức mắt.

Văn Vãn Vãn lập tức hiểu ra, hắn chính là nam sủng bị Diệp Hoài bắt về. Những vết thương kia chắc chắn là dấu vết để lại khi bị Diệp Hoài tra tấn. Nay hắn được thả ra ngoài đi lại tự do, có lẽ là đã chịu khuất phục và hầu hạ Diệp Hoài rồi.

Nhìn những vết thương khắp người, Văn Vãn Vãn không khỏi nảy sinh lòng đồng cảm giữa những kẻ cùng cảnh ngộ.

Khi nhận ra nam nhân này không hề bị ai giám sát mà có thể tùy ý đi lại, nàng liền nảy ra một ý định táo bạo, có lẽ nàng có thể hợp tác với hắn để cùng nhau trốn thoát.

Văn Vãn Vãn mượn cớ đi dạo để bám theo hắn từ xa đến gần. Hắn ban đầu có chút kháng cự, nhưng sau đó dường như nhận ra ý đồ của nàng nên dù mặt không biến sắc, chân hắn vẫn dẫn dắt nàng đi khảo sát hết lượt các lối ra vào của biệt viện. Văn Vãn Vãn hiểu ngay lập tức, hắn cũng giống nàng, đều đang chuẩn bị bỏ trốn.

Lúc lướt qua nhau, Văn Vãn Vãn khẽ hỏi: “Hay là, cùng trốn nhé?”

Hắn lau vệt máu bên khóe môi, nở một nụ cười âm trầm: “Được.”

“Ngươi tên là gì?” Văn Vãn Vãn hỏi nhỏ.

“Nam Chu.” Hắn rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt biến ảo khó lường.

Đêm hôm đó, Nam Chu dẫn đường đưa nàng trốn khỏi biệt viện.

Quá trình thuận lợi đến mức Văn Vãn Vãn gần như không dám tin, nhưng nàng không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Phía nam sông Hoài là lãnh địa của Trấn Nam Vương, phía bắc mới là khu vực do triều đình quản lý, nên nàng chỉ có thể không ngừng nghỉ chạy về hướng Bắc với hy vọng sớm vượt qua sông Hoài để thoát khỏi nguy hiểm.

Chỉ là qua một ngày tiếp xúc, Văn Vãn Vãn càng lúc càng thấy Nam Chu ngạo mạn lạnh lùng, khí chất phi phàm, nhìn thế nào cũng không giống một bá tánh bình thường mà lại giống công tử xuất thân từ thế gia quyền quý hơn.

Hắn thực sự là nam sủng bị Diệp Hoài bắt về sao? Diệp Hoài đã ngông cuồng đến mức dám công khai bắt cóc người khác về làm nam sủng rồi sao?

Văn Vãn Vãn đang cúi đầu suy nghĩ thì Nam Chu đi phía trước đột ngột dừng lại và xoay người.

Nàng không kịp đề phòng nên đâm sầm vào lồng ngực hắn, làn da ướt lạnh bất chợt chạm nhau làm nàng rùng mình, vội vàng lùi lại mấy bước.

Trong mắt Nam Chu thoáng hiện vẻ giễu cợt, hắn hất cằm về phía trước nói: “Có khách điếm.”

Khi Văn Vãn Vãn ngước nhìn, giữa màn mưa mù mịt xám xịt hiện ra một viện lớn, trên cổng treo cờ rượu, quả nhiên là một gian khách điếm.

Có điều họ là trốn ra ngoài, trên đường không biết có bao nhiêu truy binh của Diệp Hoài, việc công khai ở khách điếm thế này e là quá nguy hiểm.

Văn Vãn Vãn còn đang do dự thì Nam Chu đã một chân đá văng cánh cửa đang khép hờ rồi sải bước đi vào.

Văn Vãn Vãn đành phải đi theo, thấp giọng nhắc nhở: “Nam Chu, ở khách điếm nguy hiểm quá.”

Đôi mắt phượng với đuôi mắt của Nam Chu nheo lại, hắn rũ mắt nhìn nàng: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

“Nhưng mà.”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Nam Chu ngắt lời nàng rồi quay sang bảo tiểu nhị: “Một phòng thượng hạng, đun nước nóng ngay đi, ta muốn tắm rửa.”

Hắn xoay người đi về phía cầu thang dẫn lên phòng khách. Văn Vãn Vãn thấy không thể đi tiếp nên đành dặn dò tiểu nhị: “Thêm một phòng nữa.”

“Chỉ lấy một phòng thôi.” Nam Chu quay đầu lại: “Ngươi ngủ cùng ta.”

Hai nén nhang sau.

Thùng tắm mới tinh được đặt giữa phòng, nước nóng đầy ắp bốc hơi nghi ngút. Nam Chu cởi bỏ bào trắng vắt lên ghế, liếc nhìn Văn Vãn Vãn: “Ngươi còn chưa đi?”

Đi? Đi đâu được chứ? Hắn chỉ lấy có mỗi một phòng. Văn Vãn Vãn xoay người quay lưng về phía hắn hỏi: “Tại sao chỉ lấy một phòng?”

Lúc nãy trước mặt tiểu nhị, nàng sợ tranh cãi sẽ gây chú ý nên không nói nhiều, nhưng nam nữ thọ thọ bất thân, dù là hợp tác tạm thời nàng cũng không muốn ở chung phòng với hắn.

Ánh mắt dò xét của Nam Chu dừng trên người nàng, hắn nói: “Ta không tin được ngươi, sợ ngươi bỏ mặc ta mà chạy mất.”

Văn Vãn Vãn khẽ nhíu mày: “Ta với ngươi vốn dĩ chỉ là tạm thời đi chung đường, đợi qua đêm nay thì đường ai nấy đi.”

“Không được.” Phía sau vang lên giọng nói lạnh nhạt của Nam Chu: “Tách nhau ra sớm như vậy, khó bảo đảm ngươi sẽ không đổi ý giữa chừng mà đi báo cáo hành tung của ta cho vương phủ.”

“Ta sẽ không làm thế, ta cũng muốn trốn mà.” Văn Vãn Vãn vừa phân bua vừa quay đầu lại.

Đập vào mắt nàng là một mảng da thịt trắng lạnh, Nam Chu đã cởi bỏ trung y, trên người chỉ còn lại chiếc quần dài. Thấy nàng đột ngột quay đầu, thần sắc hắn bỗng trở nên lạnh lẽo.

Mặt Văn Vãn Vãn lập tức nóng bừng như thiêu như đốt, nàng vội vàng quay đi để tránh né nhưng trong lòng chợt khựng lại, theo bản năng lại liếc nhìn thêm một lần nữa.

Bờ vai rộng, eo hẹp, cơ bắp săn chắc, trên cánh tay trần trụi chằng chịt những vết đao sâu nông khác nhau, nhìn mà giật mình.

“Sao thế.” Nam Chu nói đầy vẻ châm chọc: “Chưa thấy nam nhân bao giờ à?”

Văn Vãn Vãn chợt nhận ra điểm bất thường, một người trông bệnh tật yếu ớt như hắn sao cơ thể lại săn chắc đến thế kia?

Hơn nữa trong số những vết đao đó, có những vết rõ ràng là vết thương cũ từ nhiều năm trước. Nàng vốn tưởng đây là vết thương do Diệp Hoài tra tấn, nhưng nếu là vết thương cũ thì không thể nào là do Diệp Hoài gây ra được.

Vậy thì những vết thương này từ đâu mà có, người bình thường sao có thể mang trên mình nhiều vết đao đến vậy?

“Vẫn chưa xem đủ sao?” Nam Chu thấy nàng cứ nhìn chằm chằm thì nhướng mày, tay đưa lên định cởi nốt dây lưng quần.

Văn Vãn Vãn đỏ mặt, chạy vội ra khỏi phòng.

Nam Chu khẽ cười nhạt, cởi bỏ y phục rồi bước vào thùng tắm. Chẳng bao lâu sau, một tiếng “két” khe khẽ vang lên.

Cánh cửa bị đẩy mở, một bóng người lặng lẽ tiến vào, bước chân nhẹ đến mức gần như không gây ra chút động tĩnh nào. Người ấy xoay người cẩn thận khép cửa lại, rồi lặng lẽ khóa chặt.

Nam Chu nghe ra tiếng bước chân của người đến, nhàn nhạt nói: “Sao ngươi lại tới đây?”

Trưởng sử của Trấn Nam Vương phủ là Bùi Miễn nhanh chóng tiến lên, cúi người hành lễ, thấp giọng nói: “Thuộc hạ bái kiến Vương gia!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương