NỘI DUNG

Khương Ngọc Chiếu vốn xuất thân nơi thôn dã. Vì ơn nghĩa của cha mẹ nàng với tiểu thư tướng phủ mà nàng được đón vào phủ tể tướng làm dưỡng nữ. Tuy thân phận thấp kém nhưng nàng lại có dung mạo diễm lệ động lòng người.

Đúng lúc ấy, đích nữ tướng phủ - Lâm Thanh Y đang nghị thân với thái tử. Vì thân thể nàng ta yếu ớt, bệnh tật triền miên nên bất đắc dĩ phải chọn một thị thiếp cùng vào Đông cung, hầu hạ thái tử và sinh con nối dõi cho hắn.

Nàng ta đã cố ý chọn Khương Ngọc Chiếu.

Thái tử Tiêu Chấp phong thái như lan chi ngọc thụ, tính tình thanh lãnh, từ trước đến nay say mê chính vụ, không gần nữ sắc. Sau khi thành thân, tình cảm giữa hắn với thái tử phi vô cùng sâu đậm, trong mắt chưa từng có ai khác.

Đối với Khương Ngọc Chiếu - vị thị thiếp trên danh nghĩa kia, hắn càng chưa từng liếc nhìn lấy một lần.

Khương Ngọc Chiếu vốn nghĩ rằng dưỡng tỷ chỉ cần vài tháng dưỡng bệnh là có thể hồi phục. Khi đó nàng sẽ xin rời phủ, gả cho vị lang quân mình đã sớm đem lòng thương mến.

Nhưng chẳng ai ngờ, trong một đêm yến tiệc nọ, thái tử uống rượu rồi trúng thuốc. Vì thái tử phi thân thể yếu ớt, bất đắc dĩ hắn đành xông thẳng vào phòng nàng…

Một đêm hoang đường trôi qua.

Sáng hôm sau, thái tử khẽ liếc nàng bằng đôi mắt phượng lạnh lẽo. Tùy tùng bên cạnh đưa lên bát thuốc tránh thai.

“Chuyện tối qua chỉ là ngoài ý muốn. Đừng vọng tưởng điều gì khác, cứ coi như đêm qua chưa từng xảy ra.”

Khương Ngọc Chiếu rũ mắt, gật đầu.

Từ đó về sau, trong sân của nàng thường xuyên xuất hiện bóng dáng thái tử. Chỉ là trên giường da thịt kề cận nhưng lại không có nửa phần ấm áp.

Thậm chí nàng còn tận mắt thấy chiếc túi thơm mình tặng thái tử làm lễ tạ ơn… lại treo bên hông thị vệ thân cận của hắn.

Khương Ngọc Chiếu không muốn tiếp tục sống như vậy nữa.

Vì thế chẳng bao lâu sau, đúng ngày bị phát hiện nàng đã mang thai, một trận hỏa hoạn bất ngờ bùng lên thiêu rụi căn phòng hẻo lánh phía sau viện. Vị thị thiếp họ Khương trong phủ thái tử cùng đứa trẻ trong bụng bị thiêu đến không còn xương cốt.

Cùng lúc đó, bên cạnh một vị tướng quân nơi biên ải, lại xuất hiện thêm một người muội muội xinh đẹp.

Thái tử từ trước đã biết Khương Ngọc Chiếu vì muốn vào phủ mà dùng không ít thủ đoạn, là kẻ mượn ơn báo đáp, tâm cơ sâu nặng.

Cho nên sau khi nàng vào phủ, dù tính tình nàng lạnh nhạt, không chủ động, thậm chí còn nhiều lần kháng cự và tránh né hắn, hắn cũng chỉ cho rằng đó là nàng muốn dùng chiêu “lạt mềm buộc chặt”.

Không ngờ rằng nàng đã sớm có người trong lòng.

Mà người đó… lại chính là bằng hữu thân thiết của hắn.

Hắn đang định tìm nàng hỏi cho rõ ràng, không ngờ một trận lửa đã nuốt chửng nàng và đứa trẻ trong bụng. Từ đó về sau, trong hậu viện phủ thái tử không còn thị thiếp họ Khương nữa.

Cho đến một ngày, trong yến tiệc hoàng cung.

Hắn tận mắt nhìn thấy người vốn nên đã bị ngọn lửa thiêu chết lại đang mỉm cười ngồi đó, mang thân phận muội muội của tướng quân, thân mật trò chuyện với chính vị bằng hữu kia về chuyện hôn sự.

Giữa bao ánh mắt của mọi người, vị thái tử vốn nổi tiếng thanh lãnh cao quý không còn giữ được bình tĩnh. Chén trà trong tay hắn đột ngột vỡ vụn.

Khi không còn ai xung quanh, hắn ép nàng vào góc tường, khóe mắt đỏ lên: “Ngọc Chiếu, đã mang thai con của Cô… còn muốn gả cho kẻ khác sao?”

Khương Ngọc Chiếu chỉ lặng lẽ ngẩng mắt, khẽ cười: “Điện hạ, khi ấy chỉ là ngoài ý muốn. Đừng vọng tưởng điều gì khác, cứ coi như tất cả chưa từng xảy ra.”

Nàng trả lại nguyên vẹn những lời hắn từng nói với nàng.

Đó cũng là lần đầu tiên trong đời thái tử sinh ra nỗi hối hận mãnh liệt.

DANH SÁCH CHƯƠNG (10) Danh sách chương

Yến Tiệc
Dưỡng Nữ
Tạ Thế Tử
Trong Mắt Hóa Tây Thi
Là Ai?
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN