Mọi người bàn tán xôn xao, duy chỉ có Lâm Thanh Y cúi đầu không nói, ngón tay thon dài siết chặt ống tay áo, móng tay gần như khảm vào lòng bàn tay.
Nàng ta biết. Người mà Tạ Du Bạch nhắc đến là ai.
Trong phòng dù ấm nhưng ở lâu cũng thấy oi bức, cộng thêm việc Khương Ngọc Chiếu đã quen với sự yên tĩnh khi ở một mình với nha hoàn Tập Trúc, không khí náo nhiệt vui vẻ nơi này làm nàng thật sự không quen.
Thế là mấy miếng bánh ngọt còn lại được nàng cẩn thận dùng khăn tay gói kỹ rồi nhét vào lòng, quấn chặt áo khoác, rời tiệc sớm để mang về cho Tập Trúc ăn.
Bên ngoài nhiệt độ quả thực rất lạnh, tuyết tuy đã ngừng rơi nhưng gió lạnh vẫn không dứt, cuốn theo lớp tuyết trên mặt đất tung bay, lả tả như lại có một trận tuyết mới.
Khương Ngọc Chiếu đang lấy tay áo che mặt, nghiêng mình đi ngược gió ra ngoài, cây lạp mai bên đường đứng sừng sững, phía sau chợt vang lên tiếng gọi gấp gáp.
Nàng quay đầu lại nhìn, Tạ tiểu thế tử - người vừa rồi còn là tâm điểm chú ý trong phòng, lúc này đang hớn hở hướng về phía nàng lộ ra nụ cười, khóe môi nhếch cao, thậm chí còn thấp thoáng thấy cả răng khểnh.
"Ngọc Chiếu!"
Hắn gọi tên nàng, sải đôi chân dài bước tới, ngón tay nhanh nhẹn nắm lấy tay áo nàng, sau đó giúp nàng chắn gió lạnh và tuyết tạt phía trước, đôi mắt đào hoa rạng rỡ quá mức.
"Lúc nãy trong tiệc, ta nhìn nàng bao nhiêu lần mà nàng chẳng thèm nhìn ta lấy một cái, cũng chẳng thèm để ý đến ta."
Tạ thế tử vốn có dung mạo đẹp đẽ, nay cụp mắt lộ ra vài phần ủy khuất, đôi mắt tinh anh đó thực sự làm người ta xao xuyến.
Khương Ngọc Chiếu ngước nhìn hắn, chỉ mỉm cười nhẹ: "Trong tiệc có bao nhiêu người, nếu ta nói gì hay trò chuyện gì với ngài thì chẳng phải không hay sao."
"Thì đã sao chứ, cùng lắm thì trực tiếp giới thiệu cho bọn họ xem, để họ biết hết rằng Ngọc Chiếu nàng là thê tử tương lai của ta."
Tạ Du Bạch cười tươi để lộ chiếc răng khểnh.
Tạ Du Bạch mỉm cười rồi như sực nhớ ra điều gì, hắn nhanh chóng đưa tay lên vai, cởi chiếc áo choàng dày dặn trông vô cùng đắt giá trên người mình ra, vội vàng choàng lên người Khương Ngọc Chiếu.
Hắn lại đầy vẻ xót xa nhét một chiếc lò sưởi tay mạ vàng vào tay Khương Ngọc Chiếu, giúp nàng sưởi ấm những ngón tay đã tê cứng.
"Sao lại ăn mặc phong phanh thế này, Ngọc Chiếu, chiếc áo choàng này nàng cứ mặc đi, lò sưởi cũng cầm lấy, đây là mẫu mới nhất, bên trong thêm than bạc, có thể ấm được mấy canh giờ. Không biết than củi trong viện của nàng dạo này có đủ không, đợi ta bảo Tấn An lén đưa cho nàng ít than, tuyết rơi trời càng lạnh rồi, nàng phải biết giữ gìn bản thân mới được."