Ngọc Tù Nhân

Chương 6

Trước Sau

break

Hơi ấm từ lò sưởi lan tỏa khắp đôi tay lạnh giá của Khương Ngọc Chiếu, cảm giác ấm áp này nương theo ngón tay dần dần lan ra toàn thân, nàng khẽ cười một tiếng: "Không cần đâu, chiếc áo choàng này của ngài quý giá như vậy, người ngoài nhìn vào là biết ngay không phải thứ trong viện của ta có thể có, nếu bị người ta vu khống là trộm cắp hay tư thông với người khác thì thật không đáng. Than củi cũng không cần, mọi năm cũng vậy, ta và Tập Trúc đều chịu được, năm nay không tính là quá lạnh, đương nhiên càng không cần ngài mang than tới, mất công vô ích."

"Còn về cái lò này..."

Khương Ngọc Chiếu khẽ nhíu mày: "Cái này cũng quá quý trọng rồi, những tiểu thư khác trong phủ cũng chưa chắc có đâu, ta dùng thì nổi bật quá, lát nữa sưởi thêm một lúc thì ngài mang về đi."

Thấy Khương Ngọc Chiếu nói vậy, Tạ Du Bạch cụp mắt xuống, trông có vẻ khá ủy khuất: "Người khác dùng được, sao Ngọc Chiếu của ta lại không dùng được, cứ để trong phòng ấy, bình thường cũng chẳng có ai vào phòng lục soát đâu. Trời ngày càng lạnh, sao có thể không có thứ sưởi tay."

Hắn lại nài nỉ thêm vài lần, Khương Ngọc Chiếu thực sự hết cách, đành phải nhận lời, sau đó giấu chiếc lò sưởi tay chạm trổ tinh xảo dưới lớp áo choàng, hơi ấm dần tỏa ra nồng đậm hơn.

Thấy Tạ Du Bạch vẫn còn lầm bầm định nói thêm gì đó, Khương Ngọc Chiếu sợ hắn lại tiếp tục muốn đem đồ đạc tới viện cho mình nên đành phải lảng sang chuyện khác.

Nàng cúi mắt nhìn xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào thứ treo bên hông hắn: "Cái túi thơm ta tặng ngài trước đây sao cứ đeo mãi trên người thế, đã bao lâu rồi, màu sắc đều phai nhạt hết rồi, thay ra đi, ta đã thêu cái mới cho ngài."

Nàng tìm kiếm, nhanh chóng lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm đưa qua.

Nãy giờ Tạ Du Bạch vẫn còn ủ rũ thì giờ đây mắt lập tức sáng rực lên, vội vàng nhận lấy, càng nhìn càng thích, vui sướng không thôi, gần như không nỡ rời tay.

Hắn trực tiếp thay cái mới vào một cách đắc ý, sau đó lại trân trọng cất chiếc túi thơm cũ vào lòng, đôi lông mày cong cong: "Thế này thì tốt rồi, sau này dù có ở trên chiến trường làm bẩn cũng có cái để thay rồi. Ngọc Chiếu, ta sẽ giữ gìn cẩn thận, sau này nàng không được thêu cho người khác, chỉ được thêu cho ta thôi!"

Hắn hừ hừ vài tiếng đầy vẻ ngang ngược, Khương Ngọc Chiếu chỉ thấy buồn cười, dỗ dành qua loa: "Được, được, được."

Tiểu thế tử của phủ Tĩnh Vương từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa, bất kể ăn mặc hay đồ dùng đều là thứ tốt nhất, ngay cả y bào, tùy tiện một chiếc cũng có thể bằng thu nhập mấy năm của dân thường. Hiện tại miếng vải tầm thường này, chỉ có kỹ thuật thêu là tinh xảo, e là món đồ rẻ tiền nhất trên người thế tử từ trước đến nay.

Nhưng lúc này tiểu thế tử lại yêu thích không buông tay, nghiêng đầu nhìn tới nhìn lui, hoàn toàn không nỡ đặt xuống, vui sướng và hưng phấn vô cùng.

Nhớ thuở ban đầu khi Khương Ngọc Chiếu mới gặp Tạ Du Bạch, hắn cũng mang dáng vẻ của một quý công tử kiêu ngạo cao cao tại thượng nhưng theo thời gian quen biết, thái độ cũng ngày càng thân thiết hơn.

"Ngọc Chiếu."

Áo choàng trên người Tạ Du Bạch đã đưa cho Khương Ngọc Chiếu, lúc này hắn chỉ mặc tương đối mỏng manh.

Lòng bàn tay hắn hơi lành lạnh, buông xuống nhẹ nhàng móc lấy ngón tay Khương Ngọc Chiếu, sau đó nắm chặt lại.

Vị tiểu thế tử mặt đẹp như ngọc đột nhiên đỏ mặt, mím môi thẹn thùng nhưng dáng vẻ lại vô cùng nghiêm túc: "Ngọc Chiếu, phía phủ Tĩnh Vương nàng đừng lo lắng, mẫu thân đã đồng ý rồi. Ta đã năn nỉ mấy tháng trời, người nói nếu ta thật sự lập được công thì sẽ chiều theo ý ta. Hiện giờ hôn thư ta đều đã chuẩn bị sẵn rồi, đợi vài ngày nữa ra biên cương lập được quân công trở về, ta sẽ xin Hoàng thượng ban hôn."

"Ngọc Chiếu, nàng và Lâm Thanh Y là hai tỷ muội, nói không chừng còn có thể cùng lúc xuất giá đấy, đến lúc đó ta nhất định sẽ chuẩn bị kiệu tám người khiêng, đón Ngọc Chiếu vào cửa thật linh đình, sẽ không thua kém gì khi Thái tử đón dâu đâu. Bản thế tử muốn cho mọi người đều biết, một Ngọc Chiếu tốt như vậy đã trở thành thê tử của ta."

Hắn không nhịn được cúi đầu cười khẽ.

Có lẽ vì lúc này gió lớn, thần sắc Khương Ngọc Chiếu hơi ngẩn ra, không nghe rõ những lời khác, nàng ngước mắt khẽ hỏi: "Lâm Thanh Y thật sự qua năm mới, đầu xuân là phải gả cho Thái tử, vào Đông cung, trở thành Thái tử phi sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc