Ngọc Tù Nhân

Chương 4: Trong Mắt Hóa Tây Thi

Trước Sau

break

Trên ghế chính, Thái tử nâng chén, đôi mắt phượng cười như không cười liếc sang: "Đừng có trêu chọc nói bậy, Thanh Y da mặt mỏng, không chịu nổi những lời đùa giỡn của các ngươi đâu."

Lâm Thanh Y đúng lúc cúi đầu, gương mặt như ngọc hiện lên vệt đỏ nhạt, càng làm nàng thêm phần nhu nhược, khiến người ta nảy sinh lòng thương cảm.

Dáng vẻ đó làm không ít công tử trong tiệc đỏ mặt tía tai, thầm tiếc nuối, nếu không phải vị đại tiểu thư này đã hứa gả cho Thái tử thì ngưỡng cửa phủ Thừa tướng e là đã bị người cầu thân giẫm nát rồi.

Tạ Du Bạch lại đột nhiên cười khẩy một tiếng, ngửa đầu uống cạn chén rượu.

"Lâm tiểu thư đương nhiên là tốt rồi."

Giọng của hắn mang theo vài phần men rượu nhưng lại vô cùng trong trẻo: "Nhưng người của ta..."

Hắn nói lấp lửng, ánh mắt lại sáng đến kinh người: "Tất nhiên là tốt hơn nhiều."

Hít! Lời này hắn nói rất rõ ràng nhưng chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai, các công tử quý nữ trong tiệc đều sững sờ ngay lập tức, cảm xúc hiện rõ trên mặt, thậm chí khi uống rượu còn suýt làm đổ cả ra người.

Ai mà không biết tiểu thế tử phủ Tĩnh Vương mắt cao hơn đầu, bao nhiêu vương công quý nữ đều không lọt vào mắt xanh của hắn, nay lời này có nghĩa là... hắn đã tâm đầu ý hợp với ai rồi sao?

Lại còn tự tin đến mức dám nói những lời như vậy ngay trước mặt Thái tử và Lâm đại tiểu thư.

Mọi người nhìn gương mặt thanh tú thoát tục, xinh đẹp thuần khiết của Lâm Thanh Y, nhìn đôi mắt trong vắt như nước mùa thu của nàng ta, thật sự không thể nghĩ ra cô nương nào có thể đẹp hơn Lâm đại tiểu thư.

Gương mặt Lâm Thanh Y cứng đờ trong chốc lát nhưng nhanh chóng khôi phục như cũ.

Có người thử lên tiếng hỏi: "Tạ tiểu thế tử, ngài say rồi phải không?"

Sao lại có thể nói ra những lời hồ đồ như vậy.

Tiểu thế tử chỉ cười, tự rót cho mình thêm một chén rượu, dường như không định nói thêm gì với bọn họ: "Cứ coi như trong mắt hóa tây thi đi, dù sao sau này cũng sẽ gặp thôi, chờ ta tòng quân trở về."

Nói xong lại uống liền ba chén, quả nhiên lộ ra vài phần say khướt, sau đó không biết nhìn thấy gì bên phía quý nữ, đột nhiên mắt sáng lên, đứng dậy nói muốn ra ngoài hít thở không khí.

Mọi người nhìn qua nhìn lại, cũng chẳng thấy bên phía quý nữ thiếu mất ai. Nhìn lên vị trí chính, thấy Thái tử nhếch môi cười nhạt, đôi mắt phượng mang đầy ẩn ý, nhất thời cũng không ai dám nói thêm gì.

Mãi cho đến khi Thái tử có việc cũng rời đi theo, trong phòng mới bùng nổ.

"Ngươi có nghe thấy gì không, tiểu thế tử thật sự có người trong lòng rồi sao?"

"Chưa từng nghe thấy, liệu ai có thể tốt hơn Lâm đại tiểu thư cơ chứ?”

"Thế tử chẳng lẽ uống say nói sảng rồi... Vừa thấy mặt huynh ấy đỏ bừng lên kìa."

"Nói gì vậy, tửu lượng của thế tử tốt lắm, mấy chén rượu đó sao mà say được... Chẳng lẽ là thật sao?"

"Nhìn bộ dạng đó, quả thực không giống hoàn toàn là lời say..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc