Khương Ngọc Chiếu không biết tên tuổi hay xuất thân của các quý nữ xung quanh, nàng vốn chỉ bị chủ mẫu phủ Thừa tướng là Lâm phu nhân bắt tới để góp cho đủ quân số nên cũng không mạo muội bắt chuyện.
Nhưng vị quý nữ bên cạnh nàng lại rất có hứng thú, quay đầu hỏi Khương Ngọc Chiếu: "Không biết tiểu thư là khuê tú nhà nào, trước đây sao ta chưa từng thấy mặt?"
"Xì..."
Không đợi Khương Ngọc Chiếu trả lời, đã có người che miệng cười thành tiếng: "Muội muội ngoan, muội chưa thấy là đúng rồi. Đây là dưỡng nữ được phủ Thừa tướng nhận nuôi từ lâu, vốn xuất thân thôn dã, cha mẹ chẳng qua chỉ là thợ săn, năm xưa vì cứu đại tiểu thư của phủ Thừa tướng mà chết nên mới được nuôi dưỡng trong phủ, có được những ngày tốt đẹp này. Nay nhờ Lâm phu nhân nhân từ, yến tiệc thế này mà cũng cho nàng ta một chỗ ngồi, đúng là số tốt."
Vị quý nữ nghe xong liền ngẩn ra, các cô nương xung quanh cũng ẩn ý ném về phía Khương Ngọc Chiếu những ánh mắt khác nhau.
"Vậy... phu nhân phủ Thừa tướng đúng là tâm địa lương thiện, ngay cả dịp thế này cũng gọi nàng ta đến."
Quả thực vậy.
Theo lý mà nói, Khương Ngọc Chiếu vốn không có tư cách dự tiệc, bởi dù trên danh nghĩa là dưỡng nữ của phủ Thừa tướng nhưng dù sao thân phận này cũng quá hư ảo.
Với thân phận của nàng, hôn phối tốt nhất cũng chỉ là tìm một tú tài hay cử nhân, còn những công tử thiếu gia trong yến tiệc này là những người nàng không thể trèo cao.
Lâm phu nhân sắp xếp cho nàng đến đây cũng chỉ là làm màu cho qua chuyện, làm đẹp mặt bề ngoài mà thôi, cũng không trông mong nàng có thể bám víu được nhà quyền quý nào.
Vị quý nữ bắt chuyện lúc nãy tỏ vẻ áy náy, cười gượng gạo với Khương Ngọc Chiếu rồi nhanh chóng quay mặt đi.
Khương Ngọc Chiếu cũng mỉm cười đáp lại, trong lòng không hề để tâm.
Lửa than trong phòng cháy rất ấm, lại không có mùi khói nồng nặc, nàng cảm nhận hơi ấm này, nheo mắt thư giãn ngón tay, tâm trí bắt đầu bay xa, thầm nghĩ khi nào yến tiệc mới tan, khi nào nàng mới có thể rời đi.
Đột nhiên, từ phía nam khách truyền đến một tràng cười lớn.
"Hiếm khi thấy tiểu thế tử tham gia yến tiệc thế này, chẳng lẽ đã đến tuổi xuân tâm rộn ràng rồi sao? Ta nói này, với phẩm mạo của tiểu thế tử, e là khắp kinh thành khó mà tìm được khuê tú nào xứng đôi. Nếu có người trong lòng thì cứ nói thẳng ra, qua năm mới là đi tòng quân rồi, giờ mà bỏ lỡ thì đừng có hối hận."
Công tử nhà Hộ bộ Thị lang nâng chén rượu, vừa cười vừa đẩy thiếu niên mặc cẩm y bên cạnh, đầy vẻ trêu chọc.