Dịch giả | Dâu Tây |
Tác giả | Vị Hi Sở Hiểu |
Tình trạng | Còn tiếp |
Lượt xem | 63 |
Thể loại | Ngôn Tình |
Nàng vốn là tộc trưởng của Lạc Nguyệt nhất tộc, tính tình tùy hứng, thanh cao lạnh lùng, chính trực kiêu ngạo. Tựa như một đóa hoa phương thảo ngạo nghễ trước gió xuân, nàng gặp gỡ Nam Cung Liễm, Tam hoàng tử Nam Lăng quốc. Hai người tình ý tương thông, hứa hẹn trăm năm kết tóc se duyên. Nhưng ngay lúc hôn ước còn chưa kịp thành, binh mã với gót sắt tàn nhẫn tiến vào Lạc Nguyệt, âm mưu đen tối hiện rõ trước mắt. Một trận đại hỏa bừng bừng thiêu đốt, đốt sạch tình yêu sâu đậm, chỉ còn lại oán hận không thể tiêu tan.
Từng ngọn lửa ngút trời nuốt chửng nội cung, nàng đứng giữa tro tàn, lòng đau như cắt.
“Nam Cung Liễm, sự lừa dối và phản bội của ngươi, ta khắc cốt ghi tâm. Từ nay, ân đoạn nghĩa tuyệt! Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ đòi lại gấp mười lần!”
Đối diện sự phản bội, nàng không chút do dự, lựa chọn phương thức quyết tuyệt – ngọc nát đá tan, không chết không dừng.
Khi đôi mắt nàng một lần nữa mở ra, thế gian này đã thay đổi trong một chớp mắt.
Kiếp trước, nàng là tộc trưởng Lạc Nguyệt bất khuất chưa từng cúi đầu.
Kiếp này, nàng là Vân gia đại tiểu thư, tên gọi Vân Ngăn Tâm.
Với bí thuật cường đại của Lạc Nguyệt nhất tộc trong tay, Vân Ngăn Tâm xuất hiện trước thiên hạ, phong hoa tuyệt thế, mê hoặc ánh mắt thế nhân. Nhưng giữa bao nhiêu toan tính và kế hoạch, nàng sẽ rung động trái tim của ai, và đánh gục kẻ nào?
Hoa lê rơi rụng, phồn hoa một đời, hắn chỉ khẽ thở dài, đầy tiếc nuối thốt lên: “Ta hối hận, không thể gặp nàng sớm hơn một chút.”
Vân gia rời kinh thành bảy năm, bảy năm trước, Vân phủ tại kinh đô sớm đã bị vị trưởng công chúa được sủng ái nhất của hoàng triều thu về dưới trướng. Nhưng gần đây, người ta đồn rằng có một chiếc xe ngựa tiến vào phủ ấy, trưởng công chúa bị đuổi ra ngoài, phủ đệ từ nay đổi chủ.
Nghe nói người nắm giữ phủ đệ ấy chính là Vân gia đại tiểu thư...
Trong yến tiệc long trọng, hoàng đế dịu dàng mời nàng nâng chén. Phu nhân trong tiệc thức thời lui bước nhường chỗ, nhưng đáp lại chỉ là giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng:
“Gần đây thân thể ta không được khỏe, không nên làm phiền Hoàng Thượng thêm lo lắng.”
Lời vừa dứt, nàng xoay người về chỗ ngồi, chẳng buồn chờ hồi đáp.
Nghe nói, đó cũng là Vân gia đại tiểu thư...
Ngón tay thon dài trắng như ngọc của hắn khẽ lướt trên gương mặt nàng, dịu dàng lau đi vết máu loang.
Đôi mắt hắn ngập tràn nhu tình, nhìn nàng mà đau lòng chẳng dứt.
Hồi lâu sau, hắn cúi xuống, khẽ đặt lên trán nàng một nụ hôn, dịu dàng như dòng suối mát.
“Ta thật sự chẳng thể làm gì khác ngoài yêu nàng.” Hắn thở dài, giọng nói mang theo nỗi tiếc nuối sâu sắc:
“Ta chỉ tiếc, ta không thể gặp nàng sớm hơn.”
Nàng khép chặt đôi mắt, run rẩy khẽ khàng, tựa như trái tim đang rướm máu.
Ta cũng tiếc nuối, ở thời khắc rực rỡ nhất của thanh xuân, người ta gặp được lại chẳng phải là ngươi.