Khi Lâm Nhiễm tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ép nam chính Lục Phong lên tường, chuẩn bị cưỡng hôn.
Hệ thống lập tức thét lên:
[Cảnh báo! Ký chủ là ác độc nữ phụ! Nếu tiếp tục cưỡng ép yêu nam chính, kết cục của cô sẽ là cửa nát nhà tan, chết thảm ngoài đường! Hãy nghe tôi, bắt đầu tẩy trắng ngay từ bây giờ!]
Lâm Nhiễm chỉ khẽ cười.
Chết thảm ư? Đó là vì cô chưa đủ ác.
Triết lý sống của cô là: Kẻ dám cướp đoạt mới là kẻ mạnh, người mềm lòng chỉ hợp đi cho chó ăn.
Tẩy trắng sao? Không tồn tại.
Cô chỉ biết tự kiểm điểm một điều: mình thuần hóa người ta vẫn chưa đủ triệt để.
Cưỡng ép chưa đủ? Vậy bóp cổ rồi hôn.
Hoa khôi lạnh lùng không chịu khuất phục? Vậy dùng roi da mà thuần.
Dưa hái xanh không ngọt? Chỉ là vì bẻ chưa đủ mạnh mà thôi.
[Tiểu kịch trường]
Trong phòng vẽ, bạch nguyệt quang của anh đang ngồi vẽ tranh.
Còn ở quầy thiết bị, tôi ép anh xuống, ngón tay trượt vào vạt áo sơ mi, chạm lên cơ bụng săn chắc.
Cơ thể anh khẽ run, khóe mắt nhuốm đỏ vì nhục nhã.
Tôi ghé sát tai anh thì thầm: “Muốn kêu thì cứ kêu đi, cô em gái nhà bên của anh có thể nghe thấy đấy.”
“Anh cũng không muốn để cô ấy thấy anh trong bộ dạng này, đúng không?”
“Ngoan ngoãn hợp tác, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.”
Sau này, thân thế thật của nam chính được tiết lộ.
Lục Phong trở thành Thái tử gia của giới kinh doanh, người người kiêng dè.
Cùng lúc đó, Tập đoàn Lâm thị rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.
Lục Phong đặt một bản hợp đồng đầu tư lên bàn: “Ký nó. Sau đó gả cho tôi.”
…
Một lần nọ, bạn thân hỏi anh: “Trước đây Lâm Nhiễm chơi đùa cậu như vậy, cậu chưa từng nghĩ đến việc trả đũa sao?”
Lục Phong đáp: “Tôi đang trả đũa.”
“Ở đâu?”
“Hôn nhân là mồ chôn. Tôi sẽ cướp đi nửa đời tự do còn lại của cô ấy.”
Bạn thân: Đỉnh thật đấy.
| Chương 1 | |
| Chương 2 | |
| Chương 3 | |
| Chương 4 | |
| Chương 5 |