[Nhiệm vụ cướp đoạt hiện tại: Hoàn thành các mục tiêu sau…]
[Một: Trong vòng ba ngày khiến nam chính Lục Phong mất kiểm soát cảm xúc ba lần (0/3). Nhiệm vụ thất bại: +10 giá trị xui xẻo.]
[Hai: Trong vòng bảy ngày phá hủy tình tiết cốt truyện nguyên tác nữ chính tỏ tình với nam chính ở thư viện (chưa hoàn thành). Nhiệm vụ thất bại: +20 giá trị xui xẻo.]
[Mục tiêu cuối cùng: Thay đổi kết cục tử vong, cướp đoạt toàn bộ tình yêu của nam chính. Điểm tình yêu tối đa một trăm, điểm hiện tại âm tám mươi.]
[Thông báo đặc biệt: Khi ký chủ nhận được toàn bộ điểm tình yêu của nam chính, sức mạnh cốt truyện sẽ biến mất. Khi đó cô sẽ đạt được tự do thật sự.]
Ánh mắt Lâm Nhiễm sáng lên.
“Không tệ, như vậy mới giống hệ thống của Lâm Nhiễm tôi.”
“Nhưng giá trị xui xẻo là gì?”
[Giá trị xui xẻo là cơ chế trừng phạt xuất hiện sau khi hệ thống tái cấu trúc. Khi giá trị xui xẻo đạt đến một trăm, ký chủ sẽ trực tiếp kích hoạt kết cục cửa nát nhà tan, chết thảm ngoài đường.]
[Giá trị xui xẻo hiện tại: 0]
Lâm Nhiễm hiểu ra, tiếp tục hỏi: “Được. Nhưng làm sao xác định nam chính mất kiểm soát cảm xúc? Và thế nào mới được coi là phá hủy tình tiết cốt truyện?”
[Ký chủ không cần lo lắng về điều đó, tôi có chức năng kiểm tra.]
[Lấy chuyện vừa rồi làm ví dụ cô cưỡng hôn nam chính. Trong nguyên tác, nữ phụ bị ánh mắt chán ghét của nam chính dọa lui rồi bỏ chạy, nhưng ký chủ lại cưỡng hôn thành công.]
[Tuy hành vi của cô khiến điểm tình yêu của nam chính tăng ngược hai mươi điểm, nhưng vì đã thay đổi cốt truyện nên được tính là phá hủy tình tiết cốt truyện.]
[Còn về mất kiểm soát cảm xúc, thiết lập của nam chính Lục Phong trong nguyên tác là bình tĩnh tự chủ. Chỉ cần khiến anh ta thất thố cũng đã là sự quấy nhiễu lớn đối với cốt truyện.]
Lâm Nhiễm suy nghĩ một lát.
“Vậy nghĩa là chỉ cần tôi làm loạn cốt truyện thì có thể giành lấy cơ hội sống?”
[Về lý thuyết là vậy nhưng mỗi lần phá hủy cốt truyện đều có thể gây ra phản ứng ngược không thể dự đoán.]
[Sức mạnh cốt truyện sẽ tiến hành “chỉnh sửa”, có thể tạo ra những xung đột cực đoan hơn để kéo câu chuyện trở lại quỹ đạo.]
“Ý là tôi gây chuyện càng lớn thì phản phệ của cốt truyện càng tàn nhẫn?” Lâm Nhiễm nhướng mày: “Rất tốt, tôi rất mong xem cốt truyện sẽ chỉnh tôi như thế nào.”
Hệ thống lặng lẽ nói một câu: [Kẻ điên.]
Nó thật sự không hiểu vì sao ký chủ lại không chọn phương án tẩy trắng nhẹ nhàng mà nhất quyết nghịch thiên cải mệnh.
Nhưng nó đã lên chung thuyền với kẻ điên này, chỉ có thể cùng tiến cùng lùi.
Lâm Nhiễm cong môi: “Hệ thống của cậu cũng thú vị đấy. Sau này tôi gọi cậu là Tiểu Thống.”
Hệ thống: […]
Xe chạy vào khu biệt thự.
Biệt thự Lâm gia nằm trên sườn núi, diện tích rộng lớn, đèn đuốc sáng trưng.
Đây là nơi cô đã sống suốt hai mươi năm. Trong nguyên tác, một năm sau nơi này sẽ bị niêm phong đem bán đấu giá.
Lâm Nhiễm xuống xe đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc xa hoa trước mặt.
Ba cô, Lâm Chính Phong, vẫn đang tăng ca ở công ty. Mẹ cô tháng trước đã ra nước ngoài du lịch với bạn thân.
“Tiểu thư, bữa tối đã chuẩn bị xong.” Quản gia bước ra chào.
Lâm Nhiễm gật đầu rồi đi vào trong.
Trên bàn ăn dài bày đầy các món ăn tinh xảo nhưng cô không có hứng ăn, ăn qua loa vài miếng rồi đứng dậy trở về phòng.
Phòng ngủ rất lớn, phòng thay đồ chứa đầy quần áo và trang sức mới nhất của mùa này. Trên bàn trang điểm bày đầy mỹ phẩm dưỡng da phiên bản giới hạn đắt tiền. Khắp nơi đều là những thứ có giá trị xa xỉ, hoàn toàn phù hợp với thiết lập “thiên kim nhà giàu kiêu căng.”
Sau khi thức tỉnh, Lâm Nhiễm nhìn căn phòng của mình lại cảm thấy một cảm giác khó tả.
Thật khó tưởng tượng hai mươi năm qua cô lại giống như con rối bị giật dây, sống theo thiết lập của cốt truyện.
Cô đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố dưới chân núi với hàng vạn ánh đèn.
Trước khi chết, trong lúc hồi tưởng cuộc đời, hình ảnh muôn nhà sáng đèn cũng từng thoáng qua trong đầu cô.
Khi đó cô thê thảm nghĩ rằng, nếu ban đầu mình không trêu chọc Lục Phong thì tốt rồi…
“A.”
Lâm Nhiễm bật cười chế giễu.
Không trêu chọc?
Dựa vào cái gì mà không trêu chọc?
Chỉ vì cô là nữ phụ nên không thể thích nam chính? Không thể tranh giành?
Chỉ có thể làm hòn đá lót đường cho tình yêu của nam nữ chính?
Cô xoay người đi đến bàn học, kéo ngăn kéo ra.
Bên trong là một cuốn sổ phác họa. Khi mở ra, bên trong đều là những bức vẽ của Lục Phong.
Trong lớp học có Lục Phong, trong thư viện có Lục Phong, trên sân bóng rổ cũng có Lục Phong tất cả đều là những bức vẽ lén. Nét vẽ còn non nớt nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
Đó là cô của trước đây, cô gái ngốc nghếch từng thích Lục Phong.
Lâm Nhiễm nhìn những bức vẽ ấy. Một lúc sau, cô ném cuốn sổ phác họa trở lại ngăn kéo.
Con người trước đây của cô đã biến mất. Bây giờ cô sẽ dùng cách của chính mình để sống tiếp.
“Còn Lục Phong…”