Tài xế đã đứng chờ cung kính bên cửa xe từ sớm.
“Tiểu thư, về nhà hay đi đâu ạ?”
“Về nhà.” Lâm Nhiễm ngồi vào ghế sau rồi nhắm mắt lại.
Cửa xe đóng lại, ngăn cách mọi ánh nhìn bên ngoài.
Ngay sau đó, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.
[Ký chủ! Hành vi vừa rồi của cô đã vi phạm nghiêm trọng cốt truyện nguyên tác. Trong nguyên tác nữ phụ không cưỡng hôn thành công, nhưng việc cô tự ý hành động đã khiến cốt truyện lệch hướng. Tình huống này sẽ khiến cô tăng tốc đi đến kết cục hủy diệt, xin hãy lập tức mở phương án tẩy trắng.]
“Ồn chết đi được.” Lâm Nhiễm mất kiên nhẫn cắt ngang: “Tôi hỏi cậu, đã là hệ thống của tôi thì có chuẩn bị cho tôi cái gọi là bàn tay vàng không?”
[Bàn tay vàng?]
Sự tồn tại của nó chẳng phải là bàn tay vàng rồi sao?
Hệ thống không hiểu.
Lâm Nhiễm kiên nhẫn giải thích:
“Ví dụ như năng lực biết trước hướng phát triển của cốt truyện trong tương lai? Hoặc cho tôi một hào quang vạn người mê? Không thì cho tôi năng lực nhìn thấu thị trường chứng khoán, thao túng tư bản?”
Cô nheo mắt: “Không thể nào để một nữ phụ ác độc như tôi tay không đối kháng hào quang nhân vật chính chứ?”
Hệ thống im lặng ba giây.
[Ký chủ, tôi là hệ thống tẩy trắng nữ phụ. Những bàn tay vàng cô nói tôi đều không có.]
“Phế vật.” Lâm Nhiễm trợn mắt.
Hệ thống: […]
[Ký chủ, nếu cô không tẩy trắng thì thật sự sẽ chết. Kết cục trong nguyên tác…]
“Tôi biết kết cục trong nguyên tác.” Lâm Nhiễm cắt ngang, giọng trầm xuống: “Đó là vì tôi bị cốt truyện chi phối nên chưa đủ ác.”
“Tôi rõ ràng có cơ hội hủy hoại Lục Phong, trực tiếp cưỡng đoạt anh ta, nhưng lại vì thứ tình yêu buồn cười đó mà nhiều lần nương tay.”
“Cho đến khi anh ta được nhận về hào môn, giữa tôi và anh ta cũng chỉ dừng lại ở mức nắm tay.”
“Lại nói tôi theo đuổi nam chính thì có gì sai?”
“Nếu nói tôi sai, vậy thì nam nữ chính cũng sai!”
“Lục Phong vì ghét việc tôi theo đuổi mà phá đổ công ty của ba tôi. Tô Uyển Ngư vì ghét việc tôi theo đuổi Lục Phong mà khiến tôi thất nghiệp, bị sa thải trước mặt mọi người giữa cơn mưa lớn.”
“Đúng lúc đó tôi lại gặp phải mấy tên lưu manh say rượu, bị đánh đến chết.”
“Bọn họ tuy không trực tiếp ra tay, nhưng lại gián tiếp gây ra bi kịch cửa nát nhà tan, chết thảm ngoài đường của tôi.”
“Cậu nói cho tôi biết, thế nào mới gọi là ác?”
Hệ thống bị câu hỏi này của Lâm Nhiễm làm cho kinh sợ.
Nó chưa từng suy nghĩ thế nào là ác.
Trong chương trình của nó, Lâm Nhiễm là nữ phụ của thế giới này. Việc cô ngăn cản tình yêu của nam nữ chính chính là ác.
Vì vậy cô là nữ phụ ác độc.
Nhưng nghe cô nói như vậy, nó lại không biết phải trả lời thế nào.
Lâm Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói chậm lại.
“Hệ thống, cậu biết sự khác nhau giữa kẻ mạnh và kẻ yếu không?”
[Xin ký chủ chỉ giáo.]
“Kẻ mạnh đặt ra quy tắc, kẻ yếu tuân theo quy tắc.” Lâm Nhiễm cong môi cười mỉa: “Nếu quy tắc của cuốn sách này là nữ phụ ác độc nhất định phải chết, vậy thì tôi càng muốn phá vỡ quy tắc đó.”
“Tôi muốn Lục Phong cam tâm tình nguyện vì tôi dâng hiến tất cả.”
“Tôi muốn Tô Uyển Ngư cả đời này yêu mà không được.”
“Tôi muốn tất cả những kẻ chờ xem trò cười của tôi đều phải quỳ dưới chân tôi.”
Giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng lại mang theo sức mạnh khiến người khác phải rùng mình.
Hệ thống hoảng loạn.
[Ký… ký chủ cô đây là muốn nghịch thiên cải mệnh! Điều này không phù hợp logic cốt truyện…]
“Vậy thì khiến nó phù hợp.”
Trên cửa kính xe phản chiếu gương mặt xinh đẹp quyến rũ của Lâm Nhiễm. Thần sắc cô chăm chú, giọng nói kiên định.
“Từ hôm nay trở đi, cuộc đời của Lâm Nhiễm tôi sẽ do chính tôi viết.”
Hệ thống sững sờ, lập tức hét lên: [Cô điên rồi!]
[Không có sự giúp đỡ của tôi, cô căn bản không thể chống lại sức mạnh của cốt truyện!]
“Vậy thì thử xem.” Lâm Nhiễm cong môi, nhưng trong mắt không có chút ý cười nào: “Xem là tôi thuần phục được cốt truyện trước, hay là cốt truyện giết chết tôi trước.”
So với việc kéo dài hơi tàn dưới hào quang của nam nữ chính, cô thà đối kháng với sức mạnh cốt truyện, mở ra một bầu trời thuộc về riêng mình.
Bên trong xe rơi vào sự im lặng rất lâu.
Không biết đã qua bao lâu, giọng nói của hệ thống lại vang lên, lần này bình tĩnh hơn nhiều.
[Phát hiện ký chủ mãnh liệt kháng cự tẩy trắng. Để tránh khởi động chương trình tự hủy, hiện bắt đầu mở chương trình tái cấu trúc.]
[Chương trình tái cấu trúc sẽ được tạo ra dựa trên đặc tính của ký chủ…]
[Đang tải 10%… 50%… 80%… 100%]
[Tải thành công, tái cấu trúc hoàn tất.]
[Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống kẻ cướp đoạt, rất hân hạnh phục vụ.]
“Kẻ cướp đoạt?” Lâm Nhiễm nhướng mày. Hóa ra trong xương cốt cô lại mang thuộc tính cướp đoạt.
Giọng máy móc của hệ thống mang theo cảm giác lạnh lẽo.
[Nếu ký chủ lựa chọn ác độc đến cùng, xin hãy triệt để thực hiện thiết lập nhân vật ác độc, ngăn cản nam nữ chính đến được với nhau, chiến thắng sức mạnh cốt truyện. Nếu không cả tôi và cô đều sẽ bị tiêu diệt.]