Ác Nữ Thuần Hóa Điên Phê Nam Chính

Chương 7

Trước Sau

break

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dồn dập và hoảng loạn, xen lẫn tiếng ồn ào cùng những câu chửi bới trong bối cảnh hỗn loạn.

“Tiểu Phong! Con… con bây giờ có thể về nhà một chuyến không? Trong nhà xảy ra chuyện rồi, có ba người tới, nói cậu con thiếu tiền…” Lục Phong đột ngột đứng dậy, chân ghế cọ trên mặt đất phát ra tiếng rít chói tai.

“Là người nào?”

“Cho vay nặng lãi… Bọn họ nói mẹ con là người bảo lãnh, muốn chúng ta trả tiền…”

“Ba đã báo cảnh sát chưa?”

Lục Phong vừa nói vừa nhanh tay thu dọn đồ trên bàn.

“Báo cảnh sát? Bọn họ… bọn họ nói không sợ, nói thiếu nợ thì phải trả là chuyện đương nhiên, dù có ầm ĩ đến đâu cũng không sợ… Tiểu Phong, con mau về đi, bọn họ… bọn họ hình như sắp động tay rồi…” Giọng ba nuôi mang theo tiếng nấc.

“Con lập tức về!”

Giọng Lục Phong đột nhiên cao lên, rồi cúp máy.

Anh không kịp giải thích với Tô Uyển Ngư, vội chộp lấy ba lô rồi chạy ra ngoài.

Tô Uyển Ngư bị vẻ hung lệ hiếm thấy trong mắt anh làm cho giật mình, vội cầm đồ đuổi theo.

“Em đi cùng anh!”

Hai người chạy nhanh xuyên qua khuôn viên trường.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng của họ trên mặt đất, mang theo một cảm giác hoảng loạn.

Trong tòa nhà cũ kỹ của khu phố cũ, cầu thang chật hẹp và tối tăm, chất đầy đủ loại đồ lặt vặt.

Còn chưa lên đến tầng, Lục Phong đã nghe thấy tiếng ồn ào từ tầng bốn truyền xuống.

“Khóc! Khóc thì có ích gì! Giấy trắng mực đen còn có dấu tay, hôm nay nếu không lấy tiền ra thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”

“Em trai tôi chạy đi đâu tôi cũng không biết! Số tiền này… số tiền này chúng tôi thật sự không trả nổi…”

“Không trả nổi? Người bảo lãnh là bà! Không có tiền thì lấy đồ ra thế chấp! Căn nhà rách này tuy không đáng bao nhiêu, nhưng cũng có thể trừ được một phần!”

Lục Phong ba bước gộp hai bước lao lên lầu, mở cửa nhà ra.

Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người anh gần như chảy ngược.

Phòng khách nhỏ hẹp bừa bộn hỗn loạn.

Chiếc bàn trà cũ bị ném xuống đất, bình thủy vỡ nát, nước chảy lênh láng khắp nơi.

Mẹ nuôi ngồi bệt trên sàn, sắc mặt trắng bệch, khóc đến thở không ra hơi.

Ba nuôi dang hai tay che trước mặt bà, cơ thể vì sợ hãi và phẫn nộ mà run nhẹ.

Ba người đàn ông kia:

Một tên đầu trọc ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa cũ duy nhất còn nguyên vẹn.

Một tên đeo dây chuyền vàng khoanh tay đứng đối diện ba nuôi.

Tên còn lại thì mất kiên nhẫn dùng chân gạt mấy mảnh sứ vỡ trên sàn.

Lục Phong bước một bước vào cửa, chắn trước ba mẹ nuôi, ánh mắt sắc như dao quét về phía những vị khách không mời.

Tô Uyển Ngư theo sát phía sau.

Nhìn thấy cảnh hỗn loạn này, cô ta sợ đến mức che miệng lại, co người đứng một bên không dám lên tiếng.

Tên đầu trọc ngẩng mặt lên, quan sát Lục Phong từ trên xuống dưới, rồi cười nhạo một tiếng.

“Cậu là con trai của bọn họ đúng không? Nhìn cũng giống người có thể quyết định.”

“Hôm nay tôi nói cho cậu biết, cậu của cậu là Lý Kiến Thiết thiếu ông chủ chúng tôi cả vốn lẫn lãi năm mươi vạn. Đây là giấy nợ, người bảo lãnh là mẹ cậu.”

Hắn giũ ra một bản sao giấy nợ.

“Hôm nay hoặc là trả tiền, hoặc là để chúng tôi tự tìm đồ trong nhà đem đi thế chấp.”

Lục Phong nhận lấy tờ giấy nợ, ngón tay siết chặt.

Trên đó có chữ ký, dấu tay, ngày tháng, thậm chí số căn cước của mẹ nuôi cũng ghi rõ ràng.

Anh quay đầu nhìn mẹ nuôi.

Lý Phượng Hoa môi run run, nước mắt lăn xuống.

“Tiểu Phong… mẹ xin lỗi con… Cậu con nói việc làm ăn đang thiếu tiền xoay sở, chỉ mượn một tháng… mẹ không ngờ cậu con…”

“Không ngờ hắn ta chạy mất?” Tên đầu trọc tiếp lời, giọng châm chọc: “Những chuyện bà không ngờ còn nhiều lắm. Đừng nói nhảm nữa, năm mươi vạn hôm nay không đưa ra, căn nhà này chúng tôi lấy.”

“Ai thiếu tiền thì đi tìm người đó.” Lục Phong ném bản sao giấy nợ trả lại.

“Nhóc con, chuyện không đơn giản như vậy.” Ánh mắt người đàn ông trở nên hung hăng: “Người bảo lãnh là bà ta. Chúng tôi không tìm được Lý Kiến Thiết thì tiền này nhà các người phải trả. Đừng nói nhảm nữa, mau lấy tiền ra!”

“Chúng tôi không có năm mươi vạn.” Giọng Lục Phong trầm xuống: “Các người đang xâm nhập trái phép vào nhà người khác, lại còn đe dọa uy hiếp. Tôi sẽ gọi cảnh sát ngay bây giờ.”

“Gọi cảnh sát?”

Tên đầu trọc như nghe thấy chuyện cười, nhổ một bãi nước bọt xuống đất.

“Nhóc con, cảnh sát tới cũng chỉ coi là tranh chấp dân sự. Chúng tôi là đòi nợ hợp pháp. Hơn nữa…”

“Hôm nay ba cậu vừa bị xưởng sa thải, bây giờ trong nhà đến một nguồn thu ổn định cũng không có. Cậu chỉ là sinh viên, lấy gì mà ra vẻ với tôi?”

Cơ thể Lục Phong cứng lại.

Bị sa thải?

Ngay hôm nay?

Anh lập tức nhìn về phía ba nuôi.

Lục An Quốc cúi đầu, hai tay siết chặt bộ quần áo lao động.

“Ba…?”

“Chiều nay quản đốc phân xưởng đột nhiên gọi ba lên, nói số liệu ba ghi tuần trước có vấn đề, khiến cả một lô linh kiện bị hỏng hết…” Giọng Lục An Quốc khô khốc: “Xưởng nói tổn thất quá lớn, bảo ba nghỉ việc.”

Quá trùng hợp.

Trùng hợp đến mức không giống tai nạn.

Trong đầu Lục Phong hiện lên một gương mặt Lâm Nhiễm.

Là cô sao?

Tên đầu trọc đứng dậy, tiến lại gần Lục Phong.

“Các người đừng có nói nhảm với tôi. Thiếu nợ thì phải trả tiền, đi đến đâu chúng tôi cũng có lý! Nhóc con, mau lấy tiền ra, không có tiền thì đem căn nhà này ra thế chấp!” Nói xong, hắn đưa tay định đẩy Lục Phong.

Lục An Quốc hoảng hốt kêu lên một tiếng định ngăn lại, nhưng lại bị người đàn ông đeo dây chuyền vàng trước mặt chặn lại.

Ánh mắt Lục Phong lạnh đi.

Anh nghiêng người tránh, đồng thời trở tay giữ lấy cổ tay tên đầu trọc, vặn mạnh.

Ngày thường anh làm thêm vào các kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, lại còn rèn luyện cơ thể, động tác mang theo một lực mạnh dứt khoát.

Tên đầu trọc không ngờ một sinh viên trông gầy gò như vậy lại phản ứng nhanh, sức cũng không nhỏ, đau đến kêu lên một tiếng.

“Chết tiệt! Muốn ăn đòn à!” Hai người còn lại thấy vậy lập tức chửi bới rồi xông lên, xung đột có vẻ sắp leo thang.

Tô Uyển Ngư sợ đến mức suýt hét lên, nhưng âm thanh mắc nghẹn trong cổ họng, chỉ phát ra một tiếng thở gấp ngắn ngủi.

Cô ta muốn gọi cảnh sát, nhưng tay run đến mức lục trong túi xách nửa ngày vẫn không lấy được điện thoại ra.

Ngay lúc tình hình căng như dây đàn, một giọng nữ lười biếng nhưng trong trẻo vang lên ở cửa.

“Ồ, náo nhiệt vậy sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương