Khi Lâm Nhiễm vừa ép Lục Phong lên tường, chuẩn bị cưỡng hôn, trong đầu cô bỗng vang lên một âm thanh máy móc chói tai.
[Cảnh cáo! Ký chủ là nữ phụ ác độc! Nếu cưỡng ép yêu nam chính, ba năm sau cô sẽ cửa nát nhà tan, chết thảm ngoài đường!]
[Tôi là hệ thống tẩy trắng nữ phụ. Bản hệ thống cung cấp cho cô phương án “tẩy trắng tự cứu”. Xin lập tức dừng hành vi hiện tại và xin lỗi nam chính để tranh thủ có sự tha thứ…]
“Ồn chết đi được.”
Lâm Nhiễm lạnh lùng cắt ngang trong đầu.
Vô số hình ảnh giống như những mảnh thủy tinh vỡ, hung hăng đâm vào đại não cô.
Cô nhìn thấy biệt thự Lâm gia bị niêm phong, công ty phá sản, ba cô nhảy từ mái nhà xuống.
Mẹ cô chạy đến hiện trường, lại gặp tai nạn xe cộ mà chết.
Cô nhìn thấy chính mình quỳ giữa con đường dưới cơn mưa lớn, cả người ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch như quỷ.
Vài bóng người say khướt vây quanh cô, nắm đấm và những lời chửi rủa thô tục liên tiếp giáng xuống.
Cảnh cuối cùng cô nhìn thấy là Lục Phong cầm ô đen, mặc bộ tây trang cao cấp đầy kiêu ngạo, cùng cô em gái thanh mai trúc mã của anh bước lên siêu xe.
Người đàn ông lạnh lùng quay mặt đi, nhìn cô giống như nhìn rác rưởi ven đường.
Đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình tên là Khúc tình yêu của Phong.
Câu chuyện kể về nam nữ chính Lục Phong và Tô Uyển Ngư, thanh mai trúc mã, từ thời học đường đến chốn đô thị.
Lâm Nhiễm là một nữ phụ nhà giàu kiêu ngạo ngang ngược trong truyện, si mê nam chính, ghen ghét nữ chính.
Mà lúc này người đang bị cô ép lên tường chính là nam chính của cuốn sách này Lục Phong.
Gia cảnh anh nghèo khó nhưng tài năng xuất chúng.
Về sau anh sẽ được một gia tộc hào môn hàng đầu nhận lại, trở thành thái tử gia khuynh đảo giới kinh doanh.
Lâm Nhiễm từ trạng thái choáng váng đột ngột mở mắt.
Trước mắt cô là chiếc cằm sắc nét của Lục Phong.
Anh mím chặt môi, đôi mắt đen lạnh lẽo chứa đầy sự tức giận và chán ghét đối với cô.
Gương mặt đẹp trai đầy khí chất thiếu niên trước mắt chồng lên hình ảnh người đàn ông trưởng thành lạnh lùng, cao quý trong ký ức vừa rồi.
Hệ thống vẫn đang vang lên ầm ĩ: [Xin ký chủ lập tức chấp nhận phương án tẩy trắng! Tránh xa nam chính! Lấy lòng nữ chính! Tôi đảm bảo cô có thể sống đến kết cục!]
“Nếu tôi không làm thì sao?” Lâm Nhiễm trả lời hệ thống trong đầu.
Cùng lúc đó, cơ thể cô lại nghiêng người về phía trước, giam cầm thiếu niên lạnh lùng trước mặt vào giữa mình và bức tường..
Đuôi mắt cô hơi nhướng lên, môi đỏ quyến rũ, trông đúng chuẩn một nữ phản diện kiêu ngạo lại mê người.
Hệ thống bị nghẹn lại.
Tình huống này hoàn toàn khác với dự đoán của nó.
“Cút ngay.”
Lục Phong lên tiếng, giọng lạnh như băng.
Lâm Nhiễm nghiêng đầu, ngón tay nhẹ nhàng lướt dọc theo đường cằm của anh.
“Bạn học Lục, lúc anh tức giận trông đẹp hơn nhiều so với cái mặt như người chết thường ngày của anh.”
Vừa dứt lời, hệ thống lại vang lên.
[Cảnh cáo! Ký chủ lập tức dừng hành vi khiêu khích! Nếu không sẽ tăng tốc tiến trình cửa nát nhà tan!]
[Hãy nghe tôi mở phương án tẩy trắng, nếu không chỉ có con đường chết!]
“Cút đi! Cùng với cái trò tẩy trắng của cậu!”
Lâm Nhiễm lạnh giọng nói với hệ thống.
“Châm ngôn sống của tôi là kẻ cướp đoạt thì luôn mạnh, kẻ mềm lòng chỉ xứng cho chó ăn. Bảo tôi đi lấy lòng nam nữ chính sao?”
“Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Lâm Nhiễm ngẩng mắt nhìn thẳng vào ánh mắt gần như muốn giết người của Lục Phong, nụ cười càng thêm ngạo nghễ.
Lâm Nhiễm đột nhiên tiến lại gần, vươn đầu lưỡi liếm qua môi dưới của anh.
Cơ thể Lục Phong lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó, nhân lúc anh chưa kịp phản ứng, Lâm Nhiễm mạnh mẽ cạy mở hàm răng của anh, mang theo khí thế gần như xâm lược, trực tiếp công thành chiếm đất.
Sau giây phút cứng đờ, Lục Phong bắt đầu kịch liệt giãy giụa!
Lâm Nhiễm đã sớm chuẩn bị, cô dùng đầu gối chèn vào giữa hai chân anh, tay còn lại giữ chặt cổ tay anh, ép lên tường. Cả người cô gần như dán sát vào cơ thể anh.
Nhiệt độ cơ thể ấm nóng của anh xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng truyền tới, còn có nhịp tim đang mất kiểm soát trong lồng ngực.
Tiếng thét chói tai của hệ thống vang vọng trong đầu.
Nhưng Lâm Nhiễm hoàn toàn phớt lờ.
Hô hấp của Lục Phong dồn dập, cơ thể khẽ run lên. Đó là sự run rẩy vì chán ghét cô đến cực điểm.
Chán ghét cô sao?
Rất tốt!
Ánh mắt Lâm Nhiễm trở nên lạnh lẽo. Cô cắn rách môi anh, mùi máu tươi nhanh chóng lan ra giữa môi và răng của hai người.
Lục Phong lập tức trả đũa.
Ngay sau đó, miệng của Lâm Nhiễm cũng bị anh cắn rách.
Cô khẽ “tê” một tiếng nhưng không hề rời ra, ngược lại còn hôn dữ dội hơn!
Bàn tay đang giữ cổ tay anh trượt lên trên, mạnh mẽ chen vào kẽ tay anh, cho đến khi mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Cơ thể hai người quấn chặt hơn nữa!
Adrenaline tăng vọt.