Đồng chí công an trở ra, hồ sơ đã được tiếp nhận. Anh trả lại cho cô cuốn sổ hộ khẩu cũ có trang đã đóng dấu xóa tên, kèm theo một tờ giấy hẹn: “Ba ngày nữa qua lấy nhé.”
Ba ngày?
Trong túi Đỗ Tư Khổ vẫn còn mười đồng và mười cân phiếu lương thực anh Ba đưa, có thể cầm cự được một tháng.
“Cảm ơn đồng chí, cảm ơn chú rất nhiều. Các chú làm việc thật nhanh chóng và hiệu quả quá ạ.” Đây là lời nói thật lòng của cô, giấy tờ đưa lên là được giải quyết ngay lập tức.
Đúng là những người chiến sĩ tốt.
Giờ đây, Đỗ Tư Khổ cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Ba ngày nữa là có hộ khẩu mới, sổ hộ khẩu của riêng mình cô. Cuốn sổ này sau này cô phải cất giữ thật kỹ mới được.
“Cháu chào chú, cháu về ạ.”
“Chào cháu.”
Đỗ Tư Khổ bước ra khỏi cửa đồn công an với tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Giờ có thể mang về trả cuốn sổ hộ khẩu của gia đình được rồi!
Bên trong đồn công an.
“Anh Phương, sao anh lại tận tình giúp con bé lúc nãy thế?” Một đồng chí khác hỏi, vì đây không giống phong cách làm việc của anh Phương cho lắm.
“Con bé đó được chú Bảo của tôi dùng máy cày đưa đến tận cửa đấy.” Anh công an họ Phương giải thích. Tiếng máy cày ồn ào như thế, anh không chú ý không được.
Lúc nãy anh ngó ra ngoài, tình cờ thấy cô bé họ Đỗ bước xuống từ xe của chú Bảo.
Người quen của chú Bảo thì cũng là người nhà mình cả.
Phải làm cho thật tử tế.
Để lát nữa anh còn qua kể công với chú Bảo một tiếng.
Xưởng cơ khí, bộ phận bảo trì.
Chiếc máy cày đã được đánh đến.
Bác Vương ở bộ phận bảo trì hôm nay nghỉ việc, nghe nói là anh trai bác mừng thọ nên bác xin nghỉ một ngày.
Còn tổ trưởng Lý, người giỏi sửa chữa nhất, thì lại đi công tác họp hành rồi.
Cả hai người thợ giỏi đều vắng mặt, những người còn lại thì hoặc là quá trẻ thiếu kinh nghiệm, hoặc là hoàn toàn mù tịt.
Máy cày là thứ đồ hiếm, người được lái hay sờ vào còn chẳng có bao nhiêu, nói gì đến chuyện biết sửa.
Thấy không xong, người ta đành gọi tổ phó Từ đến. Tổ phó Từ là một phụ nữ, bà phụ trách mảng hậu cần và nhân sự.
Chuyện sửa xe thì bà chẳng hiểu gì mấy.
Bác tài Phương thấy có người bên bảo trì đến liền nói ngay: “Đồng chí ơi, cái máy cày của tôi hỏng nặng lắm, không chở được nặng, khởi động thì chậm, lại ngốn dầu kinh khủng. Cô xem giúp tôi xem nó bị bệnh gì?”
Tổ phó Từ ngó bên trái, nhìn bên phải, nghiên cứu một hồi rồi hỏi: “Cái xe này có chạy được không?”
“Dạ chạy được.”
“Chạy được thì nghĩa là không hỏng hóc gì đâu, những thứ bác nói chắc là do lỗi kỹ thuật lúc sản xuất thôi.” Tổ phó Từ không giải quyết được nên tìm cách nói tránh đi.
“Không thể nào! Xe này lúc mới mua khởi động nhanh lắm, chở nặng nhẹ tênh, không giống như bây giờ, ì ạch mãi không đi được.” Bác Phương thao thao bất tuyệt kể về việc chiếc xe này ngày xưa tốt thế nào, giờ tệ đi bao nhiêu.
“Đồng chí ơi, thế này nhé, bác cứ để xe lại đây, đợi mấy hôm nữa chúng tôi sửa xong sẽ thông báo cho bác, được không?”
Bác Phương không đồng ý: “Cô ơi, tôi đánh máy cày lên đây là để sửa gấp. Cô nhìn thời tiết này xem, lương thực ngoài đồng mà không thu hoạch nhanh, mưa xuống một trận là nảy mầm hết. Không thu được lúa thì mùa đông này dân chúng tôi khổ lắm, cô giúp tôi với.”
Còn phải nộp thuế lương thực cho nhà nước nữa, nếu không kịp thì có mà phải bán cả nồi cả xoong đi mà đền.
Tổ phó Từ biết nỗi khổ của nông dân, nhưng: “Đồng chí ơi, tôi nói thật với bác nhé, bác thợ già chuyên sửa xe của chúng tôi hôm nay không có đây, mai mới về được. Thế này đi, mai các bác ấy vừa đi làm là tôi sẽ bảo họ sửa xe cho bác đầu tiên, ngày mai bác qua lấy xe nhé.”
“Thôi thì đành vậy.”
Bác Phương chợt nhớ đến Đỗ Tư Khổ, nhưng nghĩ lại, cô bé đó tuổi đời còn trẻ, so với bác thợ già ở đây chắc không khiến người ta yên tâm bằng.
Thôi cứ để bác thợ già sửa cho chắc.
Hôm nay bác không về nữa, cứ ngủ tạm trên thùng xe máy cày một đêm vậy.
Thấy bác tài đã đồng ý, tổ phó Từ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bà vừa quay về văn phòng thì có công nhân chạy đến báo: “Tổ phó Từ ơi, người nhà bác Vương bảo ngày mai bác ấy xin nghỉ thêm một ngày nữa ạ.”
Bác Vương lại nghỉ thêm ngày nữa?
Mà tổ trưởng Lý thì tận ngày kia mới về.
Vậy chiếc máy cày lúc nãy bà vừa hứa ngày mai chắc chắn sửa xong thì biết tính sao đây?
Tổ phó Từ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.