Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 34

Trước Sau

break

“Nếu cô không sợ ồn thì leo lên đây.”

“Dạ được ạ!”

Xe máy cày dừng lại, Đỗ Tư Khổ thoăn thoắt leo lên ngồi cạnh bác tài.

“Bám chắc vào nhé.”

Đường còn một đoạn dài, bác tài lại là người ưa nói chuyện nên hai người bắt đầu hàn huyên.

“Cái máy cày này là đại đội tôi mới mua năm ngoái đấy, mới dùng được một năm thôi, xe mới coóng. Mà lạ thật, xe rõ là mới mà khởi động chậm như rùa, chở nặng một tí là nó ì ra không chạy, lại còn ngốn dầu kinh khủng, chẳng biết hỏng hóc chỗ nào nữa.” Bác tài rầu rĩ. Chẳng là đại đội bảo bác đánh xe lên xưởng cơ khí xem có hỏng gì không.

Mua cái xe này để chở lương thực, giờ chở không nổi thì bao nhiêu tiền của chẳng phải đổ sông đổ biển sao?

Đỗ Tư Khổ chưa bao giờ lái máy cày, nhưng kiếp trước cô đã có bằng lái và từng lái xe hơi.

Thường thì xe ngốn dầu nhiều, “Có khi nào bị rò rỉ dầu không bác?”

Khởi động chậm, “Hay là do điện bình ắc quy không đủ ạ?”

“Tôi cũng chịu thôi.” Bác tài chỉ biết lái chứ biết gì sửa đâu.

Tuy nhiên, bác vẫn ghi nhớ những lời Đỗ Tư Khổ nói: rò dầu, bình ắc quy yếu.

Bác chợt nhớ ra một vấn đề khác của cái máy cày đại đội bên cạnh: “Thế còn vụ bánh xe cứ bị trượt là sao hả cô?”

“Bị trượt ạ? Có lẽ là do lốp xe bị mòn quá rồi ạ.” Đỗ Tư Khổ vắt óc suy nghĩ.

Cô cũng đâu phải thợ chuyên nghiệp.

Nhưng bác tài thì lại cứ ngỡ cô bé này là chuyên gia máy cày: “Này cô bé, cô họ gì thế?”

“Cháu họ Đỗ, tên Đỗ Tư Khổ, cháu là công nhân của xưởng cơ khí ạ.” Đỗ Tư Khổ đáp.

À, người mới.

Bác tài à lên một tiếng: “Hóa ra cô làm ở xưởng cơ khí, hèn chi cái gì cũng biết.”

Bác thấy mình cho cô quá giang cũng coi như là quen biết rồi.

“Tôi họ Phương, tên Phương Đông Bảo, ở đại đội Hồng Kỳ.”

Đại đội Hồng Kỳ mua được máy cày thì chắc hẳn là một đại đội khá khấm khá.

“Bác Phương ạ.”

“Cô Đỗ nhé.”

Thế là hai người coi như đã quen thân.

Bác Phương nhiệt tình nói: “Cô Đỗ này, lát nữa về xưởng, cô đi cùng tôi qua đội bảo trì xem họ nói thế nào được không?” 

Cô Đỗ tuy nhỏ tuổi nhưng xem chừng kinh nghiệm đầy mình.

Nghe xem, mấy cái bệnh của máy cày bác vừa hỏi bâng quơ mà cô đã trả lời vanh vách, nghe rất có lý có tình, chẳng chê vào đâu được.

“Bác Phương ơi, lần này cháu không đi cùng bác được rồi. Cháu phải qua đồn công an chỗ xưởng cơ khí để làm thủ tục nhập hộ khẩu, thời gian gấp lắm ạ.” Đỗ Tư Khổ nói, “Hẹn bác lần sau có việc gì cháu nhất định sẽ đến giúp, được không bác?”

“Cũng được.”

Thấy Đỗ Tư Khổ đang vội, bác Phương nhấn ga mạnh hơn, chiếc xe nổ vang trời hướng về phía xưởng cơ khí.

Lần này tốc độ nhanh hơn hẳn.

Bác tài đưa thẳng Đỗ Tư Khổ đến cửa đồn công an khu vực xưởng cơ khí.

Bác Phương đúng là thông thuộc địa bàn ở đây thật.

“Cháu cảm ơn bác Phương nhiều ạ.”

“Khách sáo gì chứ.”

Đỗ Tư Khổ thực sự đang chạy đua với thời gian. Sau khi cảm ơn bác Phương rối rít, cô vội vã bước vào đồn: “Đồng chí ơi, cháu đến làm thủ tục nhập hộ khẩu ạ.” Hy vọng chưa đến giờ nghỉ.

Đồng hồ trên tường chỉ bốn giờ rưỡi.

Vẫn kịp.

“Nhập hộ khẩu à? Mang đủ giấy tờ chưa? Có sổ hộ khẩu đã đóng dấu xóa tên chưa?”

“Dạ có, cháu mang đủ hết rồi ạ.”

“Đây, điền vào tờ khai này đi.” Mẫu đăng ký chuyển đến.

Đỗ Tư Khổ cầm bút viết lia lịa.

Chẳng mấy chốc đã xong.

Đồng chí công an ở đây kiểm tra hồ sơ của cô, thấy rất đầy đủ.

Sau khi tờ khai được hoàn tất, đồng chí công an mang vào phòng hộ tịch bên trong.

Đỗ Tư Khổ đứng chờ ngoài sảnh, lòng đầy lo lắng.

Một lát sau.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc