Xưởng Cơ Khí Những Năm 60

Chương 33

Trước Sau

break

Cha Đỗ đáp: “Ra khỏi phòng cấp cứu rồi, chuyển sang phòng bệnh thường. Tình hình cụ thể tôi cũng không nghe rõ lắm, lát nữa bà vào mà hỏi dì ấy. Nghe bác sĩ bảo nôn ra máu là do khí huyết ứ trệ, suy nghĩ quá độ gì đó. Còn cái thể trạng không làm được việc nặng của chú ấy thì bác sĩ bảo phải kiểm tra kỹ mới biết được.”

Chuyện nhà người ta nên cha Đỗ cũng không muốn can thiệp sâu, việc nhà mình còn đang rối như tơ vò đây.

Mẹ Đỗ thở phào: “Không sao là tốt rồi.”

Nếu chú ấy mà có mệnh hệ gì ở chỗ bà thì đúng là... cả đời này bà không gột sạch được tiếng oan.

Cha Đỗ nói: “Giờ tôi đi trả cái xe bò cho người ta, nhà mình còn cả đống việc, tôi về luôn chứ không quay lại đây nữa đâu.” Nhà còn người già trẻ nhỏ, bệnh nhân bên này ổn định rồi thì ông phải về lo việc nhà.

Nhà còn cả đống việc?

Đúng rồi, việc nhà!

Tiền của bà!

Ánh mắt mẹ Đỗ lập tức thay đổi: “Khoan đã, ra đây tôi nói chuyện này, tôi có việc muốn hỏi ông.” Nói rồi, bà nhét tờ biên lai vào tay Vu Nguyệt Oánh: “Cháu vào phòng bệnh trước đi.”

Vu Nguyệt Oánh cầm biên lai, tự mình đi tìm phòng bệnh.

Phòng 307 là phòng ba giường.

Hoàng Thái Hà thấy con gái vào thì hỏi: “Bá con đâu?”

“Bá đang nói chuyện với bác, bảo con lên trước ạ.” Vu Nguyệt Oánh ngồi xuống cạnh giường, đưa biên lai cho mẹ: “Bá trả tiền viện phí rồi ạ.”

Hoàng Thái Hà "ừ" một tiếng rồi cất tờ biên lai đi.

Vu Cường nằm trên giường bệnh đã tỉnh, tay trái đang cắm kim truyền dịch. Thấy không có người ngoài, ông khẽ nói với vợ: “Chuyện hôn sự của Nguyệt Oánh, bà phải nhắc với chị Hai một tiếng.”

Hoàng Thái Hà nắm lấy bàn tay không tiêm của chồng: “Tôi biết rồi, ông yên tâm.”

Phải chọn nơi nào thật tốt, không chỉ công việc ổn định mà nhân phẩm phải tử tế, có thể lo được hộ khẩu cho Nguyệt Oánh.

Nếu còn tìm được việc làm chính thức cho con bé nữa thì càng tuyệt vời.

Bên ngoài bệnh viện.

Mẹ Đỗ chọn một góc vắng người, chất vấn chồng: “Sao ông lại đem hết số tiền xương máu nhà mình dành dụm được đưa cho mẹ ông? Tiền của hai vợ chồng, rồi tiền cho thằng Út đi học sau này, sao ông lại đưa sạch cho bà cụ là thế nào?”

Cha Đỗ im lặng.

Nào phải ông đưa, là bà cụ tự lấy chìa khóa mở tủ lấy đi đấy chứ.

Nghĩ đến đây, ông cũng quay sang trách vợ: “Bà cũng hay thật, sao không cất cái chìa khóa cho kỹ vào.”

Mẹ Đỗ đen mặt: “Ông nói thế là ý gì?”

Cha Đỗ: “Chẳng có ý gì cả.” 

Ông chẳng buồn giải thích thêm.

Nếu giờ nói thật với vợ là mẹ mình tự lấy, chắc chắn bà ấy sẽ bắt ông đi đòi lại cho bằng được.

Mà đã vào tay bà cụ rồi thì đời nào đòi lại được.

Chừng nào gia đình nhà dì chưa đi, mẹ ông sẽ không bao giờ trả lại số tiền đó đâu.

Mẹ Đỗ thấy chồng bênh mẹ chồng thì bực lắm, nhưng vẫn cố dùng lý lẽ để thuyết phục: “Con Mẫn sắp ly hôn rồi, sau này chắc chắn sẽ ở lỳ nhà đẻ. Bà cụ chỉ có mỗi đứa con gái đó, thế nào chẳng dốc hết tiền cho nó. Tiền của mình mà lọt vào tay bà thì sau này có mà đòi vào mắt!”

“Sao ông ngốc thế không biết!”

Vợ chồng mới là người đầu ấp tay gối, chứ mẹ với em gái cũng chỉ là người ngoài một bậc thôi.

Người đàn ông này rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?

Phía bên kia.

Đỗ Tư Khổ đợi mãi không thấy xe buýt, cô nghiến răng, chạy bộ một mạch từ khu tập thể đường sắt về phía xưởng cơ khí. Thời gian không đợi người mà.

Chạy ròng rã nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng thấy một chiếc xe máy cày.

“Bác tài ơi, bác đi đâu đấy ạ?”

Tiếng máy nổ xình xịch rất lớn, Đỗ Tư Khổ hét khản cả cổ, phải chạy lên phía trước hỏi to mấy lần bác tài mới nghe thấy.

“Về xưởng cơ khí!”

“Bác ơi, cháu cũng về xưởng cơ khí, bác cho cháu quá giang một đoạn được không ạ?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc