Bệnh viện Nhân dân.
Cha Đỗ đẩy xe bò đưa Vu Cường đến bệnh viện. Khi tới nơi, vạt áo trên của Vu Cường đã dính đầy máu, trông khá đáng sợ. Nhân viên y tế nhanh chóng chạy lại, đưa ông vào phòng cấp cứu.
Trên đường đi, Vu Cường lại bị ho ra máu.
Hoàng Thái Hà hoảng loạn đến mức chân tay bủn rủn, chẳng làm nổi việc gì, chỉ biết đứng thẫn thờ chờ ngoài cửa phòng cấp cứu.
Mẹ Đỗ nói gì dì cũng không nghe lọt tai.
Thấy em gái sợ đến ngây người, mẹ Đỗ đành phải dắt Vu Nguyệt Oánh đi làm thủ tục đăng ký và nộp viện phí.
Đến cửa nhận bệnh, mẹ Đỗ đọc tên rồi đưa tiền qua khe cửa.
“Có mang sổ hộ khẩu không?” Cô y tá trực cửa thu phí hỏi.
Mẹ Đỗ làm sao có sổ hộ khẩu của Vu Cường được, bà quay sang hỏi Vu Nguyệt Oánh: “Cháu có mang hộ khẩu theo người không?”
Vu Nguyệt Oánh đáp: “Có ạ, có ạ.”
Vốn dĩ cả nhà ba người định đi khám ở trạm xá khu tập thể đường sắt nên đã mang sẵn hộ khẩu theo, hiện giờ đang để trong người cô.
Vu Nguyệt Oánh đưa sổ hộ khẩu cho cô y tá.
“Hộ khẩu nông thôn à?” Cô y tá nhíu mày, giọng cao lên: “Có giấy giới thiệu không?”
Nếu không có giấy giới thiệu thì bệnh viện không thể tiếp nhận.
Vu Nguyệt Oánh lẳng lặng rút tờ giấy giới thiệu do đại đội cấp ra.
Y tá đón lấy, vừa nhìn qua đã cau mày chặt hơn: “Đây là giấy giới thiệu đi việc riêng, không phải giấy giới thiệu đi khám bệnh. Có tờ nào khác không?”
Mẹ Đỗ thấy vậy liền đỡ lời: “Đồng chí ơi, người nằm viện là em rể tôi, chú ấy lên đây thăm người thân. Đang đi giữa đường thì phát bệnh cấp tính, nôn ra bao nhiêu là máu, giờ đang nằm trong phòng cấp cứu rồi. Cô cứ cho chúng tôi đăng ký trước đi, lát nữa chúng tôi sẽ bổ sung giấy giới thiệu khám bệnh sau, được không cô?”
Phải đăng ký xong thì bác sĩ mới có cơ sở để kê đơn dùng thuốc.
Cô y tá sa sầm mặt.
Làm vậy là sai quy trình.
Mẹ Đỗ khẩn khoản: “Tính mạng con người là trên hết, mong cô giúp cho một tay.”
Cô y tá lạnh mặt nói: “Được rồi, châm chước cho đúng lần này thôi đấy, các người mau cử người về xin bổ sung giấy giới thiệu đi.”
Cô lầm bầm: “Dạo này kiểm tra dân nhập cư lậu gắt lắm.”
“Dạ tất nhiên rồi, chúng tôi đi làm ngay đây.”
Nói hết nước hết cái, cuối cùng cũng đăng ký và nộp phí xong.
Cả tiền viện phí lẫn tiền cọc hết tổng cộng năm mươi đồng, nếu thiếu thì sau này phải nộp thêm.
Cô y tá viết biên lai, lúc đưa qua không quên nhắc nhở: “Nhớ bổ sung giấy giới thiệu đấy.”
“Vâng, chúng tôi đi làm ngay.” Mẹ Đỗ gật đầu nhận biên lai, rồi quay sang bàn bạc với Vu Nguyệt Oánh.
Hộ khẩu của Vu Cường ở đại đội Ngũ Câu, huyện Tùng, không thuộc quyền quản lý của thành phố, nên giấy giới thiệu phải về tận đại đội Ngũ Câu mới xin được.
“Đại đội nhà cháu có điện thoại chưa?”
“Dạ chưa ạ.” Đại đội Ngũ Câu là nơi nghèo xác xơ, đừng nói là điện thoại, đến điện lưới còn chưa có cơ.
“Hay là cháu gửi thư về, gửi chuyển phát nhanh xem bên đó có cấp cho cái giấy giới thiệu khám bệnh được không.” Mẹ Đỗ cố gắng hiến kế.
“Bá ơi, bá sống ở đây lâu rồi, bá có quen ai bên chính quyền phường không, xem có nhờ vả làm giúp được không ạ?” Vu Nguyệt Oánh nhìn bá với ánh mắt đầy mong đợi.
“Hộ khẩu bố cháu không ở phường này, người ta không quản lý nên không làm được đâu.” Mẹ Đỗ có quen người ở ủy ban phường thật, nhưng chuyện hộ khẩu là trách nhiệm lớn, ai dám đứng ra gánh?
Cha Đỗ mãi không thấy vợ đâu nên đi tìm.
Vừa thấy chồng, mẹ Đỗ cuống quýt hỏi: “Chú ấy sao rồi ông?”
---