"Đồng chí ơi, xà phòng này bán thế nào ạ?"
Đỗ Tư Khổ đã đến cửa hàng cung ứng. Sau khi rời khỏi đồn công an, vốn dĩ cô định ra bến xe buýt để về nhà, đưa sổ hộ khẩu cho anh Ba để anh lén để lại chỗ cũ.
Cô đã đi về phía bến xe rồi, nhưng lại đi ngang qua một cửa hàng cung ứng.
Nhìn thấy cửa hàng, cô chợt nhớ ra ở ký túc xá nữ công nhân mình còn thiếu rất nhiều thứ, chẳng hạn như hộp cơm nhôm, phải mua một cái chứ, không có nó thì trưa không có gì đựng cơm.
Lại còn chậu tráng men nữa, không có chậu thì không thể vệ sinh cá nhân, chẳng lẽ cứ để người bẩn thỉu mãi sao.
Còn cả bột đánh răng, xà phòng nữa.
Mấy đồ dùng hàng ngày đều phải mua cả.
"Loại không mùi này giá một hào bốn xu, hai loại đóng gói sẵn này thì đắt hơn, hai hào hay ba hào đều có." Nhân viên bán hàng chỉ vào những món bày trên cùng: "Xà phòng hiệu Trung Hoa, năm hào một bánh."
Hiệu Trung Hoa là loại đắt nhất.
Nhân viên liếc nhìn Đỗ Tư Khổ một cái, thấy cô ăn mặc cũ kỹ rách rưới, đoán chừng chẳng mua nổi loại đắt tiền.
Đỗ Tư Khổ hỏi: "Đồng chí, tôi có mang tiền. Loại một hào bốn xu kia có bán không ạ?"
"Có mang phiếu xà phòng không?"
"Phiếu công nghiệp cũng không có luôn à?"
Đỗ Tư Khổ lắc đầu.
Còn có cả thứ gọi là phiếu xà phòng nữa sao?
"Thế thì không mua được đâu." Nhân viên bán hàng ngồi xuống, không thèm tiếp khách nữa.
Đỗ Tư Khổ tiến lại gần một chút, nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí ơi, trong kho nhà mình có bánh xà phòng nào bị hư hỏng không ạ, loại bị sứt mẻ một chút hay gãy làm đôi ấy? Loại đó tôi cũng mua."
Nhân viên bán hàng thoáng động lòng.
Đỗ Tư Khổ bồi thêm: "Tôi cũng mua theo giá này."
Mấy bánh xà phòng hỏng trong kho thường không được mang ra bán, tính vào mục hao hụt, đôi khi nhân viên trực tiếp mang về nhà coi như phúc lợi.
Một hào bốn xu.
Nói nhiều không nhiều, ít không ít.
"Đi theo tôi."
Khi Đỗ Tư Khổ bước ra khỏi cửa hàng cung ứng, trong túi cô đã có một bánh rưỡi xà phòng. Bánh nguyên vẹn thì bị sứt một góc, còn nửa bánh kia coi như là quà tặng kèm.
Số tiền một hào bốn xu kia lọt thẳng vào túi nhân viên bán hàng, coi như Đỗ Tư Khổ mua xà phòng "riêng" của cô ta.
Hộp cơm nhôm cần phiếu công nghiệp, chậu tráng men cũng cần phiếu công nghiệp, bình thủy tinh giữ nhiệt thì càng không phải bàn, vẫn là phiếu công nghiệp.
Không có phiếu, có tiền cũng vô dụng.
Người ta không bán cho.
Đỗ Tư Khổ quay lại ký túc xá nữ xưởng cơ khí, tìm gặp dì Trương quản lý ký túc: "Dì Trương ơi, tối nay có thể cháu về hơi muộn, dì làm ơn để cửa cho cháu được không ạ?"
Thái độ của dì Trương không mấy thiện cảm: "Lại không phải làm ca đêm, tối mịt còn ở ngoài làm gì."
Nhìn con bé Tiểu Đỗ này ăn mặc giản dị, đêm hôm còn muốn đi đâu?
"Cháu cũng không đi đâu xa, chỉ là về nhà thôi ạ. Chẳng là lúc nãy cháu vừa lên đồn công an làm thủ tục nhập hộ khẩu, giờ phải về nhà trả lại sổ hộ khẩu ngay. Đi đi về về chắc mất vài tiếng, lúc về chắc trời cũng tối rồi, nên cháu báo trước với dì một tiếng ạ." Đỗ Tư Khổ xác định sẽ ở đây lâu dài.
Cần phải tạo ấn tượng tốt trước mặt dì Trương.
Dì Trương nghe nói chỉ là về nhà thì thái độ dịu đi hẳn: "Đêm hôm thì cứ ở nhà một đêm đi, sáng mai hẵng lên. Buổi tối bên ngoài không an toàn, đi đường đêm không tốt đâu."
Xe buýt tối cũng ngừng chạy rồi.
Đỗ Tư Khổ giải thích: "Nhà cháu đang có họ hàng lên chơi, đông người lắm nên không có chỗ ngủ. Nếu sắp xếp được thì cháu ở lại nhà, còn không cháu sẽ bảo anh trai đưa sang, lúc đó phiền dì mở cửa giúp cháu là được ạ."
"Được rồi."
"Làm phiền dì Trương quá ạ."
---