Tạ Chiết Ngọc cảm thấy đại thiếu gia họ Lâm lại đang tức giận. Khi hắn nổi giận thì chẳng còn giống Lâm Bi Trần chút nào nữa, nên y không nhìn vào đôi mày mắt ấy thêm, đầu óc cũng nhờ vậy mà tỉnh táo hơn đôi chút.
Y vẫn còn đang ở trên giường.
Y cúi đầu nhìn lại bản thân với mái tóc xõa tung rối bời, thấy mình đã mặc lại bộ nam trang màu đen, cũng may... không, cũng chẳng phải là may.
Chắc chắn là Tuyết Trung Hối đã thay đồ cho y rồi.
Tạ Chiết Ngọc rơi vào trầm mặc, cảm thấy đầu đau nhức nhối.
Tuyết Trung Hối dùng ngữ khí có phần gắt gỏng nói với Lâm Hao Hành: "Ta quả thực không biết, thì ra Lâm gia lại có cái gia phong tốt đẹp là thay vì gõ cửa trước khi vào phòng người khác thì lại trực tiếp đạp cửa thế này đấy."
Lâm Hao Hành lạnh lùng đáp: "Lâm thị ta vốn dĩ toàn hạng người thô bỉ, không sánh được với Tuyết thị đa tài đa nghệ, để ngươi chê cười rồi."
Tuyết Trung Hối cười lạnh: "Đại sư huynh cũng họ Lâm, nhưng chưa từng thấy huynh ấy vô lễ thất nghi, không kính sư trưởng, chẳng xót kẻ yếu. Hao Hành, ngươi vừa là sư đệ, lại vừa là đường đệ, sao chẳng thấy ngươi học tập gương sáng của huynh ấy chút nào vậy?"
Lâm Hao Hành cũng cười lạnh: "Chỉ mình ta học tập gương sáng thì cô độc quá, sao tam sư huynh không cùng tham gia luôn?"
Tạ Chiết Ngọc sững sờ, đôi mắt đảo qua đảo lại, đầy vẻ nghi hoặc nhìn hai người này đang mỉa mai, hạ thấp lẫn nhau một cách quái gở.
Suốt những năm qua, y và các đồng môn ít khi qua lại, thế nên chẳng rõ mối quan hệ giữa những người khác so với trước kia là tốt lên hay xấu đi.
Trong ấn tượng của y, Lâm Hao Hành và Tuyết Trung Hối trước đây tuy không thân thiết nhưng vẫn chung sống hòa bình. Cả hai dù đều là thiếu chủ của các đại thế gia, nhưng không hề có sự căng thẳng theo kiểu một núi không thể chứa hai hổ, cũng chưa từng thấy họ so bì hay tranh đua với nhau, đều là những kẻ sống theo ý mình và kiên định với đạo của bản thân.
Thái độ thù hằn tồi tệ lúc này là do đã xảy ra xích mích gì sao?
Tạ Chiết Ngọc có chút thắc mắc, nhưng y không muốn hỏi, cũng chẳng bận tâm, dù sao chuyện này cũng không liên quan gì đến y.
Y định chờ bọn họ thôi ầm ĩ rồi mới xuống giường, nhưng chẳng ngờ mũi nhọn của cuộc đối đầu gay gắt kia rốt cuộc lại chĩa thẳng vào người mình.
Lâm Hao Hành nhìn chằm chằm y, lên tiếng: "Tạ Chiết Ngọc, ta có việc quan trọng cần ngươi phối hợp, nếu hiện tại thân thể ngươi đã không còn đáng ngại, thì mau mặc quần áo tử tế vào rồi đi theo ta."
Tuyết Trung Hối đã đứng dậy: "Quan trọng đến mức nào? Đã là huynh đệ đồng môn, chi bằng cứ nói ra trước để ta nghe thử xem sao."
Linh áp của bậc Nguyên Anh và Bán bộ Nguyên Anh vậy mà lại đồng loạt tuôn trào ra ngoài, Tạ Chiết Ngọc tức thì hệt như rơi vào giữa vòng xoáy, nghẹn ứ đến mức thở không ra hơi, vội vàng thở dốc trong cơn nổ đom đóm mắt mà vội vã đầu hàng: "Hai... hai vị, có chuyện gì thì từ từ nói, ta... ta dậy ngay đây."
Luồng linh áp thoắt cái đã được thu liễm trở lại.
Tạ Chiết Ngọc vội vàng lồm cồm bò tới cuối giường rồi trèo xuống đất, dẫu có nhếch nhác chật vật đến mấy thì cũng còn hơn là lăn đùng ra ngất xỉu trở lại. Đôi chân trần vừa chạm mặt đất y liền lật đật sờ tìm chiếc nhẫn trữ vật của mình, luống cuống thi triển một đạo tiểu pháp thuật, vừa thoăn thoắt sửa soạn chỉnh tề lại bản thân, vừa vội vàng cướp lời trước khi hai người nọ lại nổ ra tranh cãi: "Dám hỏi ngũ sư huynh, là chuyện liên quan đến điều gì vậy?"
Ánh mắt Lâm Hao Hành hiện lên vẻ gấp gáp và căng thẳng hơn đôi chút: "Có liên quan đến huynh trưởng của ta."
Tạ Chiết Ngọc lúc này còn sốt sắng hơn cả hắn: "Nguyện nghe theo sai bảo!"
Dứt lời, y liền phớt lờ Tuyết Trung Hối đang đứng bên cạnh, lướt nhanh như chớp tới sát bên Lâm Hao Hành.
Lâm Hao Hành cũng là người tinh tu Thuấn Kiếm Thuật, hai người thuở nhỏ thường xuyên tỷ thí đến mức mặt mũi bầm dập, sự ăn ý ít nhiều vẫn tồn tại, Tạ Chiết Ngọc vừa lướt tới, Lâm Hao Hành liền chộp chặt lấy cổ tay y, tựa như một cơn cuồng phong mà thuấn di ra ngoài.
Tuy nhiên vừa bay tới sân viện, giữa không trung bỗng nhiên xuất hiện một lồng băng đè xuống đỉnh đầu cùng ánh nhật hoa chói mắt tức khắc chặn đứng đường đi của họ.
Tạ Chiết Ngọc nhắm tịt mắt, gào thét trong lòng: Lạnh quá! Mắt mình sắp mù đến nơi rồi!
Chỉ nghe thấy Lâm Hao Hành bên cạnh cười khẩy: "Ai mà chẳng biết Thiên Diễn Thuật cơ chứ?"
Tạ Chiết Ngọc đầy vẻ ấm ức phẫn nộ, thầm nghĩ: Ta có biết đâu chứ!