Y đã ngủ vùi suốt hai ngày trời, đến khi tỉnh lại, người đang ở ngay bên giường vẫn cứ là Tuyết Trung Hối mà y chẳng hề muốn chạm mặt nhất.
Tuyết Trung Hối sơ lược thuật lại cho y nghe tình hình trong hai ngày qua. Sau khi Hỷ Ma đền tội, những dải lụa đỏ kia vẫn không hề biến mất. Đó vốn chẳng phải là linh vũ bản mệnh của gã mà lại là một loại pháp bảo tà dị, có lẽ đó là một vật tà túy do chính tay Hỷ Ma luyện hóa ra.
Vào ngày thứ hai sau cái chết của Hỷ Ma, những dải lụa đỏ nọ vậy mà lại bắt đầu tự ý "sinh sôi nảy nở", mọc ra rồi lan rộng khắp nơi như thể đang muốn tìm kiếm vật chủ mới. Mọi người đã cùng nhau hợp lực phong ấn nó lại, đợi vài ngày nữa sẽ mang về Nghiêu Quang để Lý Nhược Phi xem xét, rồi mới tính đến chuyện liệu có cần phải gửi tới tổng bộ Tiên Minh hay không.
Ngoài ra, sau khi Hỷ Ma chết đi, bên trong nhục thân có tới hai phần đan nguyên bậc Nguyên Anh, từ xương cốt, gân cốt cho đến đặc tính độc đáo nửa âm nửa dương, hay lai lịch cùng công pháp của gã, từ đầu tới chân đều mang giá trị nghiên cứu và chế tác cực kỳ to lớn.
Đêm hôm ấy, ba đại môn phái khác của Dã Khư Châu đều phái người tới huyện Chú Phong, bọn chúng còn trơ trẽn đưa ra yêu cầu được chia sẻ thông tin cũng như giá trị nghiên cứu về con tà ma nọ.
Những chuyện này Tạ Chiết Ngọc chẳng muốn nghe, y cũng không hề có chút hứng thú nào, nghe nhiều chỉ thấy quái gở và ghê tởm.
Y hỏi: "Lữ lão sao rồi?"
Tuyết Trung Hối đáp: "Ông ấy đã túc trực bên thi hài Lữ Hòa Sinh suốt một ngày, sang ngày thứ hai thì hỏa táng, tro cốt được rải tại một nơi nghe đâu là vùng đất có phong thủy rất tốt."
Tạ Chiết Ngọc ngẩn ngơ một hồi, y thầm nghĩ nếu có một ngày bản thân qua đời, liệu thi thể mình có thể trở về với vòng tay của đất trời theo cách như vậy không, chứ đừng giống như những tu sĩ vẫn còn bị kẻ khác trục lợi sau khi chết, nhục thân bị soi xét chỗ này ngó nghiêng chỗ nọ, bị tháo dỡ nơi này để nối vào chỗ kia, hay gỡ bỏ chỗ khác để ghép vào mà dùng tiếp.
Y lại thấy bản thân đã lo xa quá rồi. Hiện giờ y mới chỉ ở Trúc Cơ trung kỳ, ma độc của Vô Vĩ Xà sớm muộn gì cũng sẽ khiến tu vi của y tụt dốc về tận Luyện Khí kỳ, mai này khi thọ chung chính tẩm, hẳn cũng chỉ là một thi thể bình thường già nua lụ khụ mà thôi.
Y bèn hoàn hồn lại, hỏi tiếp: "Ông Lữ chắc hẳn là đau lòng lắm, có ai ở bên cạnh bầu bạn với ông ấy không? Đã ở cái tuổi này rồi mà còn phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thật xót xa biết mấy."
Tuyết Trung Hối đưa tay xoa nhẹ đầu y: "Tú bà của thanh lâu đã cho đóng cửa tiệm hai ngày nay, lúc này cũng đang ở bên cạnh bầu bạn với ông ấy đấy."
Tạ Chiết Ngọc nghe vậy thì cảm thấy nhẹ lòng hơn đôi chút. Y ngẩn ngơ một lát, bỗng nảy sinh tò mò về một chuyện: "Phải rồi, tên Hỷ Ma kia cứ luôn miệng gào thét có kẻ lừa gạt mình, chuyện đó là sao vậy? Chẳng lẽ đứng sau Hỷ Ma vẫn còn tên ma đầu nào khác ư?"
"Tứ sư tỷ của đệ nói rằng khi đó tỷ ấy đã dùng Kiếm hồn xâm thực hắn, khiến hắn tự nảy sinh vọng tưởng rồi phát điên mà thôi.”
Tạ Chiết Ngọc mới cảm thấy an tâm: "Tứ sư tỷ thật lợi hại, đại thù được báo, thật hả dạ."
Chẳng biết đến tận năm nào tháng nào y mới có thể báo được mối thù của mười năm về trước đây?
Tạ Chiết Ngọc nghĩ ngợi mông lung rồi lại nhớ đến Lâm Bi Trần, thuận đà liên tưởng ngay tới cái kẻ có thể khiến huynh ấy tỉnh lại.
Y bất chợt giật mình tỉnh táo, đạp vào mặt giường ngồi bật dậy, đôi mắt sáng rực lên: "Cái tên mầm đậu đeo mặt nạ kia đâu rồi! Hắn chính là đồ đệ mới mà sư tôn định thu nhận đúng không! Ta muốn gặp hắn, ta muốn gặp hắn!"
Tuyết Trung Hối thấy y đã phấn chấn hẳn lên, trên môi thoáng hiện ý cười. Hắn định nhéo nhéo dái tai y rồi bảo chớ có nóng vội, nhưng cánh cửa sương phòng vốn đang đóng chặt chợt bị ai đó từ bên ngoài đạp tung ra. Vị khách không mời mà tới này hành động nhanh như chớp, nhanh tới mức người đã thuấn di vào tận bên trong rồi thì khí tức mới bị cảm ứng được.
Sắc mặt Tuyết Trung Hối tối sầm lại.
Tạ Chiết Ngọc chậm mất một nhịp, ngây ngô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy Lâm Hao Hành vận một thân thanh y họa tiết vân trúc, tai đeo khuyên Côn Luân Ngọc Tủy, đôi mày mắt có vài phần tương đồng với Lâm Bi Trần.
Lần nào gặp hắn, Tạ Chiết Ngọc cũng đều ngẩn người ra như thế, y phớt lờ hết tất cả những điểm khác biệt giữa hắn và Lâm Bi Trần, đôi mắt chẳng thể dời đi mà cứ mãi lưu luyến nơi mày mắt ấy.
Nhìn đến mức thẫn thờ.
Hôm nay Lâm Hao Hành vừa mới tới nơi. Hắn lần theo khí tức của ai đó mà dùng Thuấn Kiếm Thuật bay tới. Khi đã vào phòng rồi, hắn căn bản chẳng thèm bận tâm trong phòng này vẫn còn một Tuyết Trung Hối đang hiện diện.
Nhưng hắn chẳng thể nào ngó lơ việc Tạ Chiết Ngọc lại lại lại lại dùng cái ánh mắt như thế mà nhìn mình.
Hắn nhịn không nỗi mà thốt ra câu hỏi mà suốt mười năm qua chẳng rõ đã lặp lại bao nhiêu lần: "Ta là ai?"
Bấy giờ Tạ Chiết Ngọc mới bừng tỉnh, vẻ mặt vừa ngượng ngùng lại vừa cô độc, y hụt hẫng gọi một tiếng: "... Ngũ sư huynh.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyết Trung Hối: Tức chết ta rồi.......
Lâm Hao Hành: Tức phát điên mất thôi!!!