Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 50: Không ngăn nổi

Trước Sau

break

Ả ta dường như muốn gào lên một cái tên, nhưng lại chẳng thể thốt ra nổi, tựa hồ đang vướng phải cấm chế.

Tiết Mộc Đường ngày càng tiến lại gần ả ta, khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười bước, Hỷ Ma một lần nữa xảy ra biến hóa, gương mặt đã biến thành một diện mạo nam nhân hoàn toàn cương nghị, uy áp lại tăng lên gấp bội, tất cả những dải lụa đỏ trong nháy mắt hóa thành những chiếc roi đồng cứng rắn.

Tiết Mộc Đường lùi lại bốn bước, tiếng Thủ Tâm Kiếm Trạc vốn dĩ đều đặn bỗng chốc trở nên hỗn loạn trong thoáng chốc. Nàng chau mày rồi lại nhanh chóng giãn ra, vẻ mặt khôi phục lại dáng vẻ tĩnh lặng như tờ, chỉ là sâu trong đôi mắt chợt loé lên một tia đỏ rực.

Hỷ Ma từ "ả" biến thành "gã", cũng giận dữ gào thét không thôi, nhưng lần này lại là "gã" đang quát tháo "ả":

"Ta đã nói rồi, cứ như thế này là tốt rồi, cứ như thế này là được rồi. Ta vốn chẳng bận tâm chuyện không thể chạm vào nàng, ai bảo nàng cứ khăng khăng muốn tách khỏi ta làm gì, ai bảo nàng lại đi tin lời hắn? Ta chẳng phải đã bảo rồi sao, trên đời này chỉ có ta là không phải kẻ phụ tình thôi ư? Ta cùng lắm cũng chỉ là ham ngắm nhìn mỹ nhân một chút, ngắm xong thì giết là được rồi, trên đời này chỉ có ta là không lừa dối nàng, vậy mà nàng vẫn chẳng chịu tin!"

Hỷ Ma vừa lớn tiếng trách móc vừa điều khiển những dải lụa đỏ cứng rắn tựa sắt thép oanh tạc về phía nhà dân, Kinh Vãn Chiếu lập tức truyền âm cho Tuyết Trung Hối: "Lần này tỷ không ngăn nổi đâu!"

Tuyết Trung Hối thở dài: "Đệ thấy rõ rồi."

Tiếp sau đó, hắn chỉ thanh Thiên Thanh kiếm về phía vầng trăng đang ẩn hiện nơi bầu trời đêm. Mây mỏng tan đi, ánh nguyệt quang bỗng chốc rực rỡ chói lòa, một dải ánh sáng trắng tựa như sóng biển cuộn trào trên những mái nhà dân, nhẹ nhàng hóa giải đi những dải lụa đỏ nặng nề kia.

Chỉ vừa rối loạn đôi chút thôi, Hỷ Ma đã mượn những dải lụa đỏ đang múa may điên cuồng mà vọt ra xa tới trăm trượng, gã hớn hở nói: "Lần này chúng ta hãy tới Đan Khâu Châu đi! Nơi đó núi non trùng điệp, chẳng biết có sơn cô nào xinh đẹp không, dù sao thì cũng chẳng có mấy đại thế gia đáng ghét, chỉ là nghe nói trong núi lắm chó lắm, đám man di kia tế lễ sơn thần nào cũng đều mang hình dáng loài chó cả!"

Đúng lúc này, Kinh Vãn Chiếu đang đứng ở vị trí trung tâm huyện Chú Phong tuốt kiếm khỏi vỏ, chỉ thẳng về hướng Hỷ Ma, lạnh lùng quát vọng lại từ phía xa: "Lui!"

Trận văn của kiếm trận bên dưới lòng đất huyện Chú Phong tức khắc sục sôi cuộn trào. Hỷ Ma mượn sức lụa đỏ lấy đà vọt lên, nhưng lại bị một bàn tay khổng lồ vô hình bất chợt xuất hiện giữa không trung tát thẳng một cú cực mạnh. Cả người hắn văng ngược trở lại hệt như sao băng, va mạnh xuống mặt đất tạo thành một hố sâu khổng lồ.

Đợi đến khi bụi trần tản đi, Hỷ Ma nhìn thấy phía trên hố sâu đang có một nữ tử vóc dáng cao ráo đứng đó, đôi mày nàng toát lên vẻ anh khí, vành môi lại căng mọng bóng mịn, gã dường như đã từng trông thấy đôi môi dịu dàng như thế này ở đâu đó rồi thì phải.

Bất chợt, Hỷ Ma nghe thấy đại cô nương phía trên hố sâu khẽ thốt lên: "Có quỷ, có quỷ."

Hỷ Ma còn chưa kịp phản ứng, những dải lụa đỏ quanh người đã không tài nào khống chế nổi mà trói gô lấy bản thân.

Khoan... khoan đã!

Gương mặt Hỷ Ma lại biến về hình thái chia làm hai nửa âm dương, "gã" và "ả" đồng loạt hiện lên vẻ mặt kinh hoàng, đang định thét lên một tiếng chói tai thì chính hồn phách của mình đã bị bản thân dùng lụa đỏ nghiền nát thành tro bụi.

Tiết Mộc Đường đứng bên miệng hố, lặng lẽ dõi mắt nhìn xuống.

Mây đen che khuất ánh trăng, tiếng thét thảm thiết xé lòng của ác ma vang vọng giữa đêm khuya, ai nghe thấy cũng đều cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.

Nhưng thật may là, màn đêm sắp tàn, trời cũng sắp sáng rồi.

Tạ Chiết Ngọc đứng ở đằng xa thở phào một cái, nhất thời cảm thấy vô cùng sảng khoái hả lòng hả dạ.

Chỉ là đột nhiên nghĩ đến Lữ Hòa Sinh, y quay đầu nhìn về phía dưới một gốc cây, thi thể của Lữ Hòa Sinh đang tựa vào thân cây, nửa ẩn nửa hiện trong bóng đêm, đó là nơi trước đó y đã đặt hắn nằm lại.

Cõi lòng Tạ Chiết Ngọc tức khắc vừa thấy lấp đầy lại vừa trống rỗng, chẳng biết phải diễn tả nỗi niềm ngổn ngang trăm mối này ra sao cho tường tận.

...

Sau khi chuyến săn ma kết thúc, bên lề vẫn còn thêm không ít chuyện vụn vặt phát sinh, nhưng những việc ấy Tạ Chiết Ngọc vốn chẳng mấy rõ ràng.

Sau khi mang thi thể của Lữ Hòa Sinh trở về phân đàn, y lập tức chịu không nỗi mà chui tọt vào trong sương phòng rồi gục đầu xuống ngủ thiếp đi. Trên nhục thân vốn chẳng hề mang thương tích gì, chỉ là thần hồn đã phải chịu vài bận xâm thực nên có phần chống đỡ không nỗi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương