Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 49: Lừa gạt

Trước Sau

break

Tiểu đội Nghiêu Quang suốt nửa đêm đầu đã giằng co với Hỷ Ma ròng rã một canh giờ rưỡi, vốn dĩ đang từng bước chiếm lấy thế thượng phong, nhưng đến thời điểm canh ba, Hỷ Ma đột nhiên xảy ra biến hóa, khuôn mặt nửa âm nửa dương đã hoàn toàn biến thành một gương mặt nữ nhân đầy vẻ âm nhu.

Gã... ả ta giận dữ gào thét vào khoảng không, chẳng rõ là đang quát mắng ai: "Ngươi gạt ta!"

Tiếng thét sắc lẹm vừa cất lên, vô số dải lụa đỏ đang bay múa giữa không trung bỗng chốc trở nên mềm mại một cách khó tin, đặc quánh tựa như lớp mỡ đang tuôn chảy.

Tạ Chiết Ngọc đang quần thảo với những dải lụa đỏ ở vòng ngoài, biến cố vừa phát sinh, thanh kiếm trong tay y ngay lập tức bị những dải lụa nhờn dính bao bọc lấy, từng ngón tay ở trạng thái hồn thể hệt như đám cua nhỏ trên mặt đất lúc thủy triều rút, phát ra những tiếng lạch cạch rồi bắn về phía y.

Một luồng gió ấm phả vào sau gáy, tiếng leng keng khi va chạm của đồng tiền Sơn Quỷ Hoa Tiền lọt vào tai, thiếu niên Tiểu Thất và Tuyết Trung Hối đã xuất hiện ở hai bên trái phải của y, nhưng y đã ngay lập tức thuấn di ra xa mấy trượng.

Tạ Chiết Ngọc lại trúng chiêu rồi, ngay sau đó y lại được Kinh Vãn Chiếu "dịu dàng" tiếp đón, trong tâm trí còn nghe thấy lời dặn dò trầm thấp của nàng: "Hỷ Ma bị Mộc Đường kích động đến mức chạm đáy bật ngược lại rồi, sự giãy giụa khi sắp chết là khó khống chế nhất, đệ đừng xông lên phía trước nữa. Nếu thần hồn còn bị xâm thực thêm vài lần, sau này đệ sẽ bị mất trí một thời gian đấy."

Tạ Chiết Ngọc không cam lòng đến mức nghiến răng nghiến lợi, giữa những dư âm khi hồn phách đang được điều trị bằng phương pháp đâm xuyên, y nghe thấy phía xa Hỷ Ma vẫn không ngừng gào thét: "Ngươi đã nói sẽ giúp bọn ta thăng cấp mà, ngươi đã nói sẽ giúp bọn ta tách ra mà! Ngươi gạt ta, ngươi lừa ta, ngươi sẽ chết không tử tế!"

Uy áp của Hỷ Ma so với lúc trước đã nặng nề hơn gấp bội, cho dù y đã tránh xa vòng vây của lụa đỏ, nhưng chỉ riêng âm thanh kia thôi cũng đủ khiến tai y bị chấn động bởi sự bạo ngược và điên cuồng bên trong đến mức rỉ máu.

Đỗ Bỉnh Nghĩa liên tục dùng thuật dịch chuyển để xuất hiện bên cạnh y, bên thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh: "Ta thực chiến không nhiều, nhị sư tỷ không cho ta tiếp tục tham chiến nữa, bảo ta tới tìm ngươi.”

Tạ Chiết Ngọc nhìn hắn, thầm nghĩ, tu vi Kim Đan này giá như cho mình thì tốt biết mấy.

Đỗ Bỉnh Nghĩa trông thấy vết máu trong tai y rỉ qua dái tai, rồi ngoằn ngoèo chảy dọc xuống tận cổ. Hắn không kìm được vươn tay định ấn lên vai y để truyền linh lực sang, thế nhưng lại bị y hơi nghiêng người né mất.

Tạ Chiết Ngọc nhíu mày nhìn về phía xa: "Tên Hỷ Ma kia đang nói chuyện với ai thế?"

Đỗ Bỉnh Nghĩa cũng đưa mắt nhìn theo: "Có lẽ hai vị sư tỷ sẽ biết."

Tiết Mộc Đường đang đứng ở vị trí gần Hỷ Ma nhất, bước chân và kiếm chiêu của nàng đều thong dong điềm tĩnh, chiếc vòng kiếm trên cổ tay rung lên những tiếng lanh lảnh theo một nhịp điệu đều đặn. Một bước một kiếm, một chiêu một thức, mỗi đường kiếm vung ra thoạt nhìn như chỉ là một cú gạt đi một cách nhẹ nhàng, thế nhưng những dải lụa đỏ bị đánh bật ra lại rơi xuống mặt đất, lăn lộn co giật hệt như một sinh vật sống. Đến khi ngừng động đậy, lớp lụa đỏ liền bốc lên một mùi tanh tưởi mục nát.

Lối vung kiếm của Tuyết Trung Hối cũng đi theo đường nét khoan thai, thoạt nhìn dường như chẳng hề dùng sức, thậm chí còn toát lên vẻ phong lưu tao nhã, hoàn toàn chẳng giống như đang giữa chốn kịch chiến. Hắn vốn sở trường môn "Tôi Kiếm Thuật" thiên biến vạn hóa; kiếm ý một khi hóa thành dòng chảy sẽ công phá và làm tê liệt kẻ địch, khi hóa thành dây leo sẽ quấn lấy và cản bước tiến, còn khi hóa thành tấm thuẫn lại trở thành phòng ngự kiên cố. Lối đánh này vốn dĩ không cần phải áp sát, tu vi càng cao thì lại càng có thể giao chiến từ khoảng cách xa.

Cộng thêm việc hắn vốn tinh thông Thiên Diễn Thuật, khi giao chiến thường xuyên thay đổi môi trường xung quanh, chuyện xoay đông thành hạ hay chuyển kim thành thổ vốn là lẽ thường tình.

Lúc này Tạ Chiết Ngọc không có mặt trong vòng chiến. Vì vậy hắn vung kiếm biến vùng này trở nên ngũ hành đan xen, cố sức tránh để kiếm khí Nguyên Anh ảnh hưởng đến Tiết Mộc Đường cùng thiếu niên đeo mặt nạ kỳ quái bên cạnh. Chiêu thức của hắn khiến cho Hỷ Ma cùng những dải lụa đỏ đang bay lượn lúc thì bị sét đánh, khi lại chịu điện giật, một nửa bị lửa thiêu, một nửa bị băng giá đóng băng, chốc lát sau lại bị sức nặng vô hình của kim loại ngàn cân liên tục đè nén.

Hỷ Ma chẳng chống đỡ được bao lâu đã lại mất kiểm soát mà thét lên: "Tại sao ngươi lại gạt ta! Ngươi có thể đạt được gì, ngươi rốt cuộc muốn có được cái gì!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương