Tiểu Thất chẳng thể nói ra lời, hắn thoắt cái đã nấp vào trong bóng cây hệt như một cơn gió, rồi lại từ trong bóng tối lặng lẽ nhìn y.
Tạ Chiết Ngọc thầm nghĩ để rồi xem, lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi sau!
Y ngước mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy những dải lụa đỏ bắn vọt ngang dọc đang giương nanh múa vuốt mà bay múa, song lại không hề gây ra tổn hại gì cho khu vực xung quanh. Tuyết Trung Hối đang đứng ở phía tây trước mặt y, trong tay hắn là thanh Thiên Thanh kiếm truyền đời của Tuyết thị, vô số kiếm ý tỏa ra đã hóa giải hoàn toàn sức tàn phá từ những dải lụa đỏ.
Tạ Chiết Ngọc lại quét mắt nhìn xa hơn về phía trước. Động tĩnh lớn tới mức này, người dân quanh vùng không lẽ nào lại chẳng hay biết. Lúc này, cửa lớn và cửa sổ của thanh lâu cùng những nhà dân lân cận đều đã đóng chặt, vòng ngoài còn bao phủ một lớp kiếm khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đây chính là Kinh Vãn Chiếu đang thi triển pháp thuật từ xa.
Y khẽ thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Tiết Mộc Đường và Đỗ Bỉnh Nghĩa, rồi quyết định sẽ nán lại phía sau quan sát để chờ đợi thời cơ tập kích thuận lợi nhất.
Tuy nhiên ngay chính lúc này, Tạ Chiết Ngọc bỗng nhìn thấy một cánh cửa sổ của thanh lâu đang hé mở nửa chừng. Lữ Hòa Sinh đáng lẽ phải đang ẩn nấp dưới sự che chở của Kinh Vãn Chiếu lại đang cầm kiếm nhảy phắt xuống, lao thẳng về phía Hỷ Ma!
Đồng tử Tạ Chiết Ngọc co rụt lại, Thuấn Kiếm Thuật trong phút chốc bộc phát, y cầm kiếm thuấn di vào giữa vòng vây lụa đỏ, sau đó hiện ra ngay sau lưng Lữ Hòa Sinh, y định tóm chặt lấy hắn để cùng nhau rút lui nhưng rốt cuộc vẫn không kịp.
Một dải lụa đỏ đâm xuyên qua lồng ngực Lữ Hòa Sinh, hắn nắm chặt lấy dải lụa đỏ ấy, khàn giọng gọi lên một cái tên.
Mọi chuyện xảy ra trước mắt bỗng trở nên cực kỳ chậm chạp, Tạ Chiết Ngọc mở rộng linh thức đến mức tối đa, ánh mắt ngưng tụ, nhìn thấy bên trong dải lụa đỏ đang len lỏi vô số đôi bàn tay dưới dạng hồn thể.
Dày đặc san sát, chen chúc chật chội, tựa như những bàn tay của đàn châu chấu tràn qua.
Trong số đó có một đôi bàn tay trắng ngần và tươi mới nhất, rõ ràng là đôi tay của một cô nương vừa mới qua đời chưa lâu, vậy mà Lữ Hòa Sinh lại đang nắm lấy bàn tay phải của cô nương ấy. Còn trên bàn tay trái của nàng đang nâng một trái tim vẫn còn đang phập phồng đập, đó chính là trái tim của hắn.
Tạ Chiết Ngọc chẳng thể ngăn cản nổi tất cả những chuyện này, y chỉ đành nghiến răng túm lấy bả vai Lữ Hòa Sinh lùi ra phía ngoài, y nghĩ ít nhất cũng phải để lại cho Lữ Đậu Ông một cái xác toàn vẹn của nhi tử.
Y mang theo Lữ Hòa Sinh với lồng ngực đã xuất hiện một lỗ thủng rỉ máu thuấn di đến nơi cách đó mười lăm trượng. Cơ thể trẻ tuổi của Lữ Hòa Sinh vẫn còn hơi ấm, nhưng linh thức của Tạ Chiết Ngọc đã nhìn thấy hồn phách của hắn bị dải lụa đỏ của Hỷ Ma nuốt chửng mất rồi.
Hắn cũng đã hóa thành một đôi bàn tay quỷ chen chúc giữa những dải lụa đỏ, chỉ là sau khi chết hắn vẫn nắm chặt lấy đôi tay của cô nương kia, nhất quyết không hề buông bỏ.
Đôi môi Tạ Chiết Ngọc run rẩy nhè nhẹ, bàn tay nắm lấy thi thể Lữ Hòa Sinh dùng sức đến mức trắng bệch, y chẳng thể nào cúi đầu nhìn vào gương mặt đã lìa đời của chàng thanh niên này thêm một lần nào nữa.
Lữ Hòa Sinh đã tan vào trong dải lụa đỏ, Tiết Mộc Đường bước ra, đi thẳng vào giữa những dải lụa đỏ đang bay múa loạn xạ.
Nàng cầm kiếm, những chiếc vòng Thủ Tâm Kiếm nơi cổ tay phát ra những tiếng ngân vang đều đặn và êm tai. Một luồng thần thức của nàng đã bám chặt vào tàn hồn của Lữ Hòa Sinh, tựa như một cơn dịch bệnh càn quét và xâm thực vào giữa biển bàn tay quỷ kia.
Hỷ Ma vừa chạm mặt nàng, đôi mắt không đối xứng của gã bỗng chốc trở nên mất tiêu cự.
Tiết Mộc Đường sải bước giữa những dải lụa đỏ đang giăng kín ngợp trời, đôi mắt đen thẳm u tối chỉ chăm chú nhìn vào một dải lụa duy nhất trong số đó. Bên trong dải lụa nọ, có một đôi bàn tay trắng bệch mà đã hai mươi tám năm ròng nàng không được thấy lại.
Đó chính là tàn hồn của tỷ tỷ nàng. Rốt cuộc nàng cũng đã được gặp lại tỷ ấy một lần nữa.
Thần thức của Tiết Mộc Đường siết chặt lấy đôi bàn tay của Tiết Chi Tử, nàng nghe thấy đôi tay này đang lẩm bẩm lặp đi lặp lại một cách không dứt:
"Mộc Đường, Mộc Đường, tỷ xin lỗi, tỷ xin lỗi."
"Muội muội, muội muội, hãy tha thứ cho tỷ, hãy tha thứ cho tỷ."