Vòng eo đột ngột bị siết chặt, trong tâm trí y cảm nhận được một tiếng rồng ngâm thoáng qua rồi biến mất, y cũng chẳng hiểu sao mình lại cảm nhận được thứ thần kỳ này. Bên tai y nghe thấy tiếng cuồng phong dữ dội, ngay sau đó cả người đã bị ôm chặt ngang eo rồi bay vút đi, cảm giác như xương tủy cũng sắp bị rút cạn đến nơi.
Tuyết Trung Hối bước ra sân viện với sắc mặt cực kỳ khó coi, khắp nơi toàn là vụn băng tan tác, Lâm Hao Hành đã sớm tóm lấy Tạ Chiết Ngọc mà chạy biến đi mất dạng.
Hắn nhìn đăm đăm lên bầu trời với ánh mắt sâu thẳm: "Tứ Tượng... Đông Phương Thanh Long?"
Bốn đại thế gia Phong Hoa Tuyết Lâm mỗi nhà chiếm cứ một phương, vốn dĩ có mối liên hệ sâu sắc với thần thú Tứ Tượng cổ đại. Từ ngàn năm trước, cứ cách mỗi hai mươi năm, trong bốn gia tộc lại có một đứa trẻ chào đời đã mang trong mình sức mạnh thần lực của Tứ Tượng bẩm sinh, người sở hữu thần lực ấy sẽ có tốc độ tu luyện và thăng cấp nhanh đến chóng mặt, khiến cả thế gian phải chú mục.
Người ngoài chỉ mải mê ngưỡng mộ, nào có hay rằng, những kẻ bẩm sinh kế thừa thần lực đều mang mệnh số định sẵn một tử kiếp. Những người như thế không chết yểu thì cũng chẳng thể sống quá tuổi hai mươi, có được thần lực chẳng khác nào mang theo một lời nguyền rủa.
Về sau bốn nhà liên minh, cùng chung tay nghĩ ra biện pháp để làm suy yếu sự cộng hưởng với Tứ Tượng. Kể từ đó, trong tộc không còn thường xuyên xuất hiện người kế thừa thần lực nữa, thi thoảng trăm năm mới có một người, mà cái gọi là tử kiếp tất định cũng hóa thành bán tử kiếp.
Tuyết Trung Hối với thân phận thiếu chủ Tuyết thị, từ thuở nhỏ đã được nghe kể về Tứ Tượng cùng bán tử kiếp trong vòng tay ấm áp của mẫu thân. Người cuối cùng của Tuyết thị mang mệnh số này vừa vặn đã qua đời được trăm năm, lúc nương hắn mang thai hắn đã vô cùng lo lắng, cũng may chỉ là một phen hú vía, bà vì điều này mà cảm thấy vô cùng may mắn.
Tuyết Trung Hối nhíu mày giữa luồng hàn khí tản mác khắp mặt đất, hắn chắc chắn rằng bản thân vừa rồi không hề nhìn lầm, trên người Lâm Hao Hành trong thoáng chốc đã hiện ra bóng rồng xanh thẫm. Nếu không thì, với tu vi thấp hơn hắn một đại cảnh giới, Lâm Hao Hành tuyệt đối không thể nào mang theo Tạ Chiết Ngọc mà cưỡng cầu đột phá được pháp trận phong tỏa của hắn.
Trong thoáng chốc, Tuyết Trung Hối cũng chẳng thể nào hiểu nổi là do bản thân thăng cấp quá nhanh nên đã vượt mặt Lâm Hao Hành một bậc, hay là trên người Lâm Hao Hành vẫn còn ẩn giấu bí mật thầm kín nào khác.
Hắn chỉ thấy vô cùng tức giận.
Tạ Chiết Ngọc vừa mới bước xuống giường đã bỏ chạy theo người khác.
Mà kẻ y đi theo lại còn là Lâm Hao Hành.
Hắn nhớ lại hai chuyện cũ, giận đến mức linh lực tràn ra ngoài một cách mất kiểm soát, hàn khí đầy đất bùng nổ thành vô số gai băng, từng mũi gai hiện rõ mồn một, mà chuyện cũ cũng hiện lên rõ ràng ngay trước mắt.
...
Tạ Chiết Ngọc bị lôi bay đi một hồi lâu, hồn phách hệt như bị văng ra khỏi xác mà rớt lại phía sau, đợi đến khi đôi chân chạm đất, y phải định thần mãi mới có thể mở mắt ra.
Trong lòng không kìm được mà dấy lên vài phần buồn bã, Lâm Hao Hành chỉ lớn hơn y một tuổi, hồi mười mấy tuổi khi cả hai cùng tỷ thí Thuấn Kiếm Thuật, y tâm không tạp niệm, thẳng tiến không lùi, thậm chí còn bỏ xa Lâm Hao Hành một đoạn dài.
Hiện giờ ấy mà, cũng đành thôi vậy.
Tạ Chiết Ngọc vừa mở mắt, liền trông thấy gương mặt anh tuấn của Lâm Hao Hành đang cúi thấp kề sát ngay trước mặt, y trái lại vẫn tỏ ra trấn tĩnh: "Ngũ sư huynh, giờ có thể nói rõ ngọn ngành được chưa? Là chuyện gì liên quan đến đại sư huynh, cần ta phối hợp thế nào?"
"Ngươi đừng cử động, ta cần kiểm tra cơ thể ngươi." Lâm Hao Hành vẫn đang siết chặt lấy vòng eo y, hơi nhíu mày rồi cúi thấp đầu, để trán mình tựa sát vào trán y.
Dáng vẻ hắn chính khí lẫm liệt, đầy vẻ cấp bách và nghiêm túc, khiến Tạ Chiết Ngọc chẳng hề nghi ngờ theo hướng mờ ám tình tứ nào.
Y cảm nhận được một luồng linh lực tinh thuần đang chậm rãi rót vào mi tâm, chẳng hiểu sao, khắp toàn thân lập tức nảy sinh cảm giác sảng khoái vô cùng, linh lực bản nguyên trong linh phủ của y thậm chí còn nảy sinh sự cộng hưởng nhỏ bé với luồng linh lực mà Lâm Hao Hành vừa truyền sang, đôi bên cùng bồi bổ và nuôi dưỡng lẫn nhau, khiến linh mạch trở nên nhuận trạch, cảm giác dễ chịu ấy quả thực khiến người ta phải đê mê chết đi sống lại.
Công pháp mà hai người bọn họ tu luyện thực sự quá mức tương đồng.