Tạ Chiết Ngọc đã truyền linh lực ròng rã suốt một canh giờ, mãi đến khi nghe Kinh Vãn Chiếu bảo kết thúc, hắn mới thở hắt ra một hơi dài, ngay sau đó liền cảm thấy hoa mắt chóng mặt, trước mắt nổ đom đóm.
Hắn vội vàng lấy viên linh đan mà Kinh Vãn Chiếu đã đưa cho vào tối qua, đôi ngón tay hơi run rẩy vừa mới kẹp lấy linh đan, linh cảm đột nhiên bị lay động.
Có kẻ đang rình rập quan sát hắn.
Tạ Chiết Ngọc nuốt chửng viên linh đan, phóng linh lực bao trùm lấy toàn bộ kỹ viện, mở rộng ngũ quan đến mức tối đa để rà soát từng ngóc ngách một.
Chỉ một lát sau, trong phạm vi chưa đầy ba mươi bước chân, linh cảm của hắn đã chạm phải một luồng hơi thở kỳ quái.
Ánh mắt rình rập kia chính là phát ra từ nơi đó, thế nhưng đối phương lại không hề có hơi thở của yêu ma, đồng thời cũng chẳng có mấy sức sống của con người, nửa người nửa không, tựa như... tựa như một món pháp khí, hoặc cũng có thể là linh khí của pháp khí vậy.
(*Linh khí: Linh hồn hoặc ý thức trú ngụ bên trong một món pháp khí.)
Khoảng cách này quá gần, gần như chỉ cách nhau đúng hai gian phòng. Tạ Chiết Ngọc siết chặt chuôi kiếm định lần theo hơi thở mà tìm tới, nhưng rất nhanh sau đó y đã cảm nhận được đối phương dùng một luồng kiếm khí lạ lẫm để đáp lại mình.
Không hề có ác ý, nhưng cũng chẳng thể khẳng định là mang theo thiện tâm, hơn nữa, tu vi của đối phương còn cao hơn cả y.
Tim Tạ Chiết Ngọc đập thình thình, thầm nghĩ: "Đánh không lại..."
Y đành phải cố gắng giữ bình tĩnh hết sức có thể để cảm nhận động tĩnh của u linh này.
U linh kia vậy mà lại đang rút ngắn khoảng cách với y.
Chỉ trong chớp mắt, khoảng cách ba mươi bước đã nhanh chóng rút lại chỉ còn mười lăm bước.
Tạ Chiết Ngọc cảm thấy rùng mình ớn lạnh, phía bên ngoài căn phòng này, cha con Lữ Đậu Ông và Lữ Hòa Sinh vẫn đang canh gác, nếu u linh kia chỉ nhắm vào một mình y thì thôi, nhưng ngộ nhỡ nó muốn đại khai sát giới, bọn họ làm sao mà chống đỡ cho nổi?
Y không chút do dự, lập tức xách kiếm thuấn di ra ngoài, nhanh như một cơn gió lốc. Hai cha con Lữ gia còn chưa kịp nghe thấy tiếng gió đã thấy y hiện ra trước mắt, kinh hãi đến mức chẳng kịp phản ứng.
Tạ Chiết Ngọc ngỡ rằng bản thân đã đủ nhanh rồi, nào ngờ u linh kia còn nhanh hơn cả y. Ngay khi y vừa bước ra khỏi cửa, hơi thở cùng sự rình rập của u linh đã hoàn toàn biến mất.
Lồng ngực y phập phồng lên xuống, xách kiếm chậm rãi rảo bước trên hành lang, cảnh giác dùng linh lực tìm kiếm khắp cả tòa lâu, thế nhưng lại chẳng thể tìm thấy bóng dáng của u linh kỳ quái kia thêm lần nào nữa.
... Đúng thật là giữa ban ngày ban mặt mà lại gặp quỷ rồi.
Lúc này, một luồng gió lạnh cuộn vào con hẻm tối bên ngoài tòa lâu, thiếu niên đeo chiếc mặt nạ kín mít đang ẩn mình trong góc khuất âm u, ngẩn ngơ chọc chọc vào lớp rêu xanh trên vách tường.
Từ bên dưới lớp mặt nạ của hắn lại phát ra những tiếng rì rầm quái dị.
Huynh... ấy... đẹp... quá.
Nhưng... mình... lại... xấu... quá.
Mình... xấu... xí... quá... đi... mà...
Thiếu niên kỳ lạ này buồn bã một cách kỳ quặc, mảng rêu trên tường bị hắn chọc cho héo rũ cả một vệt, đúng lúc này, hắn cảm nhận được có thứ gì đó trong ngực đang nóng lên, bèn chậm chạp móc nó ra.
Đó là một tấm nội môn đệ tử lệnh của phái Nghiêu Quang, là loại vừa mới ra lò, bên trên khắc hai chữ "Tiểu Thất" đơn giản.
Thiếu niên nghiêng đầu áp tai vào tấm đệ tử lệnh, nghe thấy một giọng nói thanh lạnh nghiêm nghị: "Tiểu Thất, ngươi đi đâu rồi?"
Đó chính là giọng nói của Lý Nhược Phi.
Hắn chính là đệ tử mới mà Lý Nhược Phi đã mang về khi xuống núi săn ma.
Thiếu niên Tiểu Thất: "Ừm, ừm."
Lý Nhược Phi: "Ý ngươi là sao?"
Tiểu Thất: "Ừm, ừm ừm."
Lý Nhược Phi: "..."
Tiểu Thất tiếp tục lầm bầm.
Lý Nhược Phi bó tay rồi: "Được rồi, ngươi đừng nói nữa, vi sư nghe chẳng hiểu gì cả. Ngươi hãy truyền một luồng kiếm ý vào đệ tử lệnh đi, như vậy ta mới có thể bói ra vị trí của ngươi."
Tiểu Thất chậm chạp tựa vào vách tường, thân hình thay đổi từng tấc một, biến thành một thanh phác kiếm thô sơ chưa mài lưỡi cũng chẳng được đánh bóng.
Vậy mà hắn lại là một kiếm linh khiếm khuyết có thể hóa hình.
Trên chuôi kiếm khảm những mảnh đồng uốn cong, vốn đã chẳng còn phân biệt được hình dáng ban đầu ra sao, thế nhưng nếu Tạ Chiết Ngọc trông thấy, hẳn là y sẽ nhận ra ngay, đó chính là những mảnh vụn của chiếc vòng rắn nhỏ mà y từng đeo trên cổ tay để đếm số lần vung kiếm khi xưa.
Trên thân kiếm thấp thoáng khắc hai chữ, nhưng bởi vì thanh kiếm vẫn chưa được đúc hoàn chỉnh, nét bút thanh mảnh lại mờ nhạt, chẳng thể nhìn rõ là hai chữ nào.
Một luồng kiếm khí bắn vào trong đệ tử lệnh, hồi lâu sau, giọng nói đã dịu đi của Lý Nhược Phi truyền tới: "Ngươi đang ở nơi Chiết Ngọc đang ở, là huyện Chúc Phong, phải không?"
Thanh phác kiếm ngẩn ngơ tựa vào vách tường.