Tuyết Trung Hối vừa nhìn thấy gương mặt đã trang điểm xong xuôi của y, đôi mắt chợt rực lên như nhen nhóm ngọn lửa đen: "Ai đã vẽ cho đệ?"
"Bẩm tam sư huynh, là tự ta làm, không dám nhọc lòng đến ngài."
Tuyết Trung Hối ngẩn người, thầm thấy may mắn vì không có kẻ ngoại tộc nào lại dám vẽ vời lên gương mặt y khi trời còn chưa sáng, ngay sau đó hắn lại vừa thấy kinh ngạc, vừa thấy bực dọc. Hắn bước đến trước mặt y, nâng cằm y lên quan sát thật kỹ: "Tiểu Lục, đệ học cái này từ ai thế? Trông phong trần quá... chẳng hợp với đệ chút nào."
Tạ Chiết Ngọc gạt tay hắn ra: "Ta vốn định hóa thân thành một cô nương chốn phong trần mà."
Tuyết Trung Hối khẽ mân mê đầu ngón tay, dục vọng muốn khám phá quá khứ của y trong lòng cứ thế từng chút từng chút một tích lũy lại, cho đến tận bây giờ lại càng thêm thôi thúc. Thế nhưng hắn cũng biết rõ dẫu có hỏi thêm thì Tạ Chiết Ngọc cũng chẳng đời nào chịu hé môi. Đã chẳng thể trông chờ y thành thật khi ở dưới giường, vậy thì cứ phải đợi đến lúc lên giường rồi mới tính tiếp.
Thế là hắn chẳng buồn truy vấn thêm nữa, chỉ ấn y ngồi xuống trước bàn án, thong thả lấy từ trong nhẫn trữ vật ra đủ loại trang sức rồi đeo lên cho y, sẵn tiện kề sát bên tai y mà dặn dò về những vấn đề an nguy có thể xảy ra.
Bề ngoài Tạ Chiết Ngọc cung kính đối phó với hắn, gượng gạo chịu đựng suốt một canh giờ rưỡi, rốt cuộc cũng chờ được đến giờ xuất phát. Trước khi ra cửa, Tuyết Trung Hối lại đeo thêm mạng che mặt cho y, còn ghé sát tai y nói nhỏ một câu "Chờ ta", khiến mu bàn tay y nổi đầy một lớp da gà.
Giờ Tỵ khắc bốn, tiểu đội năm người xuất phát theo đúng kế hoạch.
Vừa ra khỏi phân đàn, Tạ Chiết Ngọc mới nhận ra hai tu sĩ bản địa đi cùng mình, một người là Lữ Đậu Ông, người kia là một thanh niên có sắc mặt xanh xao trắng bệch hệt như một con ma lao.
Y kinh ngạc đưa mắt quan sát người thanh niên nọ, thầm nghi ngờ liệu người này có khi nào sẽ tắt thở ngay giữa đường hay không.
Người thanh niên nhận ra sự hoài nghi của y, bèn cuống quýt cam đoan: "Thượng tiên, tiểu nhân nhất định sẽ không ngáng chân đâu ạ! Tuy rằng tu vi của tiểu nhân không bằng Thượng tiên, nhưng nếu có chỗ nào cần dùng đến, tiểu nhân chắc chắn sẽ dốc cả mạng này để hoàn thành!"
Râu Lữ Đậu Ông vểnh cả lên vì tức giận: "Hòa Sinh! Mạng với chẳng mạng cái gì, Thượng tiên lấy mạng của ngươi làm gì, ngươi tưởng bản thân mình quý giá lắm chắc? Còn ăn nói hàm hồ nữa thì cút về nuôi lợn đi!"
Tạ Chiết Ngọc đã lâu lắm rồi không giao tiếp với người thường, điểm mà y chú ý tới cũng thật kỳ lạ: "Trong phân đàn có lợn sao? Là lợn thường hay là linh thú lợn?"
Hai cha con vốn dĩ đang lo lắng đến mức đỏ bừng cả mắt, bị y cắt ngang như vậy liền ngẩn ngơ nương theo logic của y mà đáp: "Bẩm Thượng tiên, có ạ, tu vi của chúng tiểu nhân đa phần chỉ ở mức Luyện Khí nên không thể tích cốc, vẫn phải ăn ngũ cốc, vả lại cũng sắp hết năm rồi, đợi đến lúc đón Tết là sẽ làm thịt lợn ạ."
Chỉ một câu nói giản đơn về cuộc sống đời thường mà Tạ Chiết Ngọc chợt nghe thấy thèm thuồng. Trước kia y cũng không tích cốc, nhưng kể từ sau khi trúng độc mười năm về trước, thứ ma độc kia rất dễ khơi dậy đủ loại nghiệt dục trong lòng y, thế nên y mới cai sạch những gì có thể cai.
Bao gồm cả sở thích về phục sức, y đã bỏ hẳn cái thói quen chuộng màu sắc nồng đượm, sặc sỡ trước kia, thay vào đó là một sắc đen tuyền chẳng chút họa tiết điểm xuyết.
Kiêng khem lâu ngày, quả thực y chẳng còn mảy may hứng thú với bất cứ điều gì nữa.
Không đúng, cũng chẳng phải là tất cả, Lâm Bi Trần là một ngoại lệ.
Với y, Lâm Bi Trần là người thân, là yêu thương, cũng là oán hận; vừa là cha là anh, lại vừa là thầy là bạn.
Tạ Chiết Ngọc bỗng chốc có thêm vài phần hơi thở trần thế, đôi mắt đen láy của y nhìn về phía người thanh niên kia: "Ngươi chính là Lữ Hòa Sinh?"
Lữ Hòa Sinh vội vã gật đầu: "Thưa vâng."
"Linh đan nhị sư tỷ ta tặng, ngươi đã uống chưa?"
"Tiểu nhân đã uống rồi, đa tạ Thượng tiên ban ơn!"
"Cho ngươi ăn chính là mong ngươi được sống, ngươi không được phép nhắc lại những lời liều mạng như vậy nữa. Tên ma đầu kia đã cướp đi người ngươi yêu thương, ta rất hiểu sự đau đớn và căm phẫn của ngươi, cũng như khao khát muốn báo thù đầy bức thiết ấy. Nhưng ngươi xem, ngươi vẫn còn người cha già luôn quan tâm mình, chỉ cần trên đời này vẫn còn người yêu thương ngươi, thì ngươi đừng tùy tiện vứt bỏ mạng sống của chính mình."
Dứt lời, Tạ Chiết Ngọc cảm thấy toàn thân bứt rứt không yên, trong lòng cứ gào thét: "Đây mà giống những lời mình sẽ nói sao, thật chẳng ra làm sao cả!", y ngượng nghịu dời tầm mắt đi chỗ khác, lại tiếp tục chìm vào vẻ trầm mặc ít lời.
Hai khắc đồng hồ sau, thanh lâu ở huyện Chú Phong đã hiện ra trước mắt. Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới lúc bày trận theo như Kinh Vãn Chiếu đã hẹn, Tạ Chiết Ngọc vốn mang tính tình nóng nảy, ấy vậy mà lúc này cõi lòng lại bình ổn tĩnh lặng tựa như mặt nước phẳng như gương.
Vào ban ngày, thanh lâu không mở cửa đón khách. Y bước theo sự dẫn đường của ông Lữ cùng những người khác, chậm rãi đi xuyên qua chốn bày biện lòe loẹt dung tục, lặng lẽ tiến vào gian sương phòng đã được sắp đặt sẵn.
Trong một khoảnh khắc, Tạ Chiết Ngọc thấy hoa mắt choáng váng, trong lòng vậy mà lại thầm nghĩ: "Về nhà rồi."
Linh hồn tựa như vẫn luôn sống trong tòa hoa lầu mà nương từng ở kia, mỗi ngày đều len lỏi qua những dãy hành lang dài làm lụng kiếm sống, việc nặng cũng làm, việc nhẹ cũng làm, từng lau chùi những sàn nhà màu đỏ thẫm, từng tô điểm cho những đôi lông mày mệt mỏi, cái gì cũng học, mà cũng cái gì cũng chẳng muốn học.
Thế nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, y đã bừng tỉnh thoát ra khỏi đó.
"Bốp!" Tạ Chiết Ngọc tự tát mình một cái trong lòng: "Nhà của mình ở Nghiêu Quang, ở Lưu Hà phong, ở chỗ sư ca, ở trên mũi kiếm! Mình đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế này!"
Rất nhanh sau đó, Tạ Chiết Ngọc đã trấn tĩnh lại tâm trạng, nghiêm túc chờ đợi.
Khi giờ Ngọ sắp đến, trong đầu y vang lên giọng nói của Kinh Vãn Chiếu: "Chiết Ngọc, bắt đầu rồi."
Tạ Chiết Ngọc nhấc thanh kiếm của mình lên, mũi kiếm hướng xuống mặt đất, y chậm rãi truyền linh lực vào đó.
Giữa ngày đông linh lực đang dần dần tiêu tán này, y lại cảm thấy an tâm đến lạ thường.
Ngay chính lúc này, tại con hẻm tối tăm hẻo lánh cách tòa thanh lâu ba dặm, một thiếu niên đeo chiếc mặt nạ kín mít bỗng nhiên dừng bước. Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng tòa thanh lâu nọ, trông hệt như một thanh sắt gỉ bám đầy bụi bặm gió sương.
Thiếu niên men theo luồng khí tức mong manh của Tạ Chiết Ngọc, hắn né tránh dòng người đông đúc, bước chân cứng nhắc từng bước một đi về phía đó. Phía sau lớp mặt nạ phát ra những tiếng "ừm... ừm..." không chút vần điệu, nghe vô cùng quái dị và kỳ lạ.
Tìm... thấy... rồi...
Tìm... thấy... rồi...