Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 38: Mỉa mai (1)

Trước Sau

break

Lý Nhược Phi cũng im lặng một hồi lâu, chẳng rõ đang suy tính điều gì, cuối cùng mới trầm giọng nói: "Nếu đã tới đó rồi thì hãy bảo vệ y cho tốt, mọi chuyện chờ ngươi về rồi lại nói kỹ sau."

Thanh phác kiếm chậm rãi hóa lại thành hình hài thiếu niên, hắn ừ hử vài tiếng.

...

Tạ Chiết Ngọc nghi thần nghi quỷ suốt buổi, cũng may chẳng bao lâu sau, Tuyết Trung Hối đã đến.

Y lập tức kể lại chuyện kỳ quái này cho hắn nghe: "Có phải do tu vi của ta không đủ nên mới không nhìn ra, thực chất đó là một con tà ma chăng?"

Tuyết Trung Hối nghe vậy liền giơ tay nhéo lấy dái tai y, cười nói: "Từ khi nào mà đệ lại chẳng còn tự tin vào khả năng phân định của bản thân mình đến thế?"

Trong lòng Tạ Chiết Ngọc nảy sinh bực bội, y khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay hắn, đôi khuyên tai theo đó mà đung đưa qua lại.

Tâm trạng Tuyết Trung Hối đang tốt, hắn tiếp tục trêu chọc y, ngón tay khẽ gạt qua chiếc khuyên tai kia: "Cứ yên tâm đi, lúc tới đây ta đã rà soát xung quanh rồi, chẳng hề có chút ma khí nào cả, trái lại còn có một luồng kiếm khí cấp Kim Đan tàn lưu lại, linh cảm của đệ không hề sai đâu."

Tạ Chiết Ngọc vẫn không khỏi cảnh giác: "Nhưng ta lại chẳng thể phân biệt nổi đó là người hay là ma quỷ, tu sĩ cấp Kim Đan cũng đâu phải là cỏ dại ven đường, lén lén lút lút xuất hiện ở đây là muốn làm cái gì?"

Tuyết Trung Hối lại bật cười: "Một con ma cấp Ất, nếu như săn giết thành công, chưa bàn đến giá trị nhận được từ chính cái đầu của con ma kia, Tiên Minh cũng sẽ ban xuống không ít phần thưởng đâu."

"Chẳng qua là Hỷ Ma này lại trùng hợp xuất hiện ở vùng đất do Nghiêu Quang cai quản, các môn phái khác không tiện ra mặt can thiệp công khai, nên lén lút phái người tới thăm dò, có gì là không hợp lý đâu?"

"Chút tu vi Kim Đan quèn, đệ lo lắng cái gì chứ? Ta đã đến đây rồi, đệ càng không cần phải bận tâm nữa."

Tạ Chiết Ngọc thấy hắn hoàn toàn chẳng thèm để chuyện đó vào mắt, nhất thời vừa ngưỡng mộ lại vừa thấy bất bình.

Yêu tinh khoai lang tím này tu vi e là đã tới Nguyên Anh trung kỳ rồi, bảo sao hắn chẳng thèm để những kẻ dưới Kim Đan hậu kỳ vào mắt.

Y ghét nhất là cái thói kiêu ngạo tự phụ, coi đời bằng vung một cách vô thức này của Tuyết Trung Hối.

Thế là Tạ Chiết Ngọc chẳng thèm nói chuyện với hắn nữa, y giả vờ như muốn tìm hiểu về tình hình con người ở địa phương này, bèn gọi Lữ Hòa Sinh đang đứng ở cửa vào nói chuyện.

Bởi ban trưa y đi tuần thị khắp chốn kỹ viện, kinh động đến một nửa số người trong lâu, lại thêm dung mạo xuất chúng kia mà gây ra một trận xôn xao không nhỏ, thế nên Lữ Đậu Ông đã phải chạy đi dàn xếp với người nắm quyền nơi đây.

Lão già không có ở đây, Lữ Hòa Sinh cũng thoải mái hơn nhiều, lời lẽ cũng trở nên hoạt bát hẳn lên. Tạ Chiết Ngọc vốn dĩ chỉ coi hắn là cái bia đỡ để ngăn cách với Tuyết Trung Hối, nào ngờ nghe hắn nói một hồi, y lại bị cuốn vào lúc nào chẳng hay.

Tuyết Trung Hối bị y ngó lơ một lúc lâu, tâm trạng dẫu có tốt đến mấy thì lúc này cũng chẳng còn vui vẻ nổi nữa. Hắn bèn lấy Lữ Hòa Sinh làm cái cớ, chọn đúng thời cơ xen ngang vào cuộc trò chuyện của bọn họ, cất tiếng hỏi Lữ Hòa Sinh: "Tại sao ngươi lại thích thê tử của người khác vậy?"

Lữ Hòa Sinh vốn đang say sưa kể lại vài giai thoại bản xứ, ngờ đâu chớp mắt chính mình lại trở thành đề tài bị người ta mang ra bàn tán: "Ta, ta..."

"Thê tử của người ta đã khuất bóng, vậy mà ngươi vẫn muốn gọi hồn phách nàng về để ngắm nhìn một phen. Chuyện này dường như không được tôn trọng vị trượng phu danh chính ngôn thuận của nàng cho lắm nhỉ."

Cơ mặt Tạ Chiết Ngọc không kìm được mà co giật hai cái, y chỉ hận không thể vung nắm đấm nện thẳng vào đầu Tuyết Trung Hối mấy phát.

Da mặt Lữ Hòa Sinh đỏ bừng, bị vặn hỏi đến mức cực kỳ lúng túng và xấu hổ, hắn ngập ngừng đáp: "Để thượng tiên chê cười rồi..."

Tuyết Trung Hối vẫn quyết dồn ép đến cùng: "Hẳn là ngươi đã đem lòng ái mộ nàng từ rất sớm, vậy trước khi nàng xuất giá, cớ sao ngươi không thử tiếp cận nàng, đi tranh giành với những nam nhân khác đi? Giành cũng chẳng dám giành, cứ một mực trốn sau lưng người ta mà âm thầm đau thương xót dạ, ngươi không cảm thấy bản thân quá mức hèn kém sao?"

Vành mắt Lữ Hòa Sinh cũng đỏ lên: "Họ là thanh mai trúc mã, ta là người quen biết nàng sau, lúc đó, họ đã có hôn ước rồi."

Tuyết Trung Hối cười: "Thế thì đã sao? Chừng nào ván chưa đóng thuyền, mọi thứ đều có khả năng, ngươi nhận thua cũng thật quá sớm rồi."

Tạ Chiết Ngọc trái lại rất đồng tình với suy nghĩ này của hắn.

Nếu y đã thích thứ gì, chỉ cần thứ đó chưa có chủ, y nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để đạt được. Ví như Lâm Bi Trần.

Lúc này Tuyết Trung Hối liếc nhìn y một cái, ánh mắt đầy ẩn ý, Tạ Chiết Ngọc tức khắc thấy sống lưng căng thẳng, thầm nghĩ: Tên này không lẽ cũng thích đại sư huynh đấy chứ?!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương