Từng Bước Tiếp Cận

Chương 5

Trước Sau

break



"Cậu ích kỷ thật đấy," Nhật Huy

Hạnh Yên im lặng lắng nghe, từng lời nói của Nhật Huy như những nhát dao cứa vào lòng cô.

Cô siết chặt bàn tay, móng tay ghim vào da thịt đến mức đau nhói, nhưng so với những gì Nhật Huy vừa nói, cơn đau này chẳng đáng là bao.

"Cậu có biết mình đang nói gì không?" Giọng cô khàn đi, cố gắng kiềm chế sự run rẩy. "Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng ép cậu làm bất cứ điều gì."

Nhật Huy nhếch môi, ánh mắt vẫn lạnh băng. "Đó là lỗi của tôi sao?"

“Ngay từ đầu tôi đã không cần cậu.” Hạnh Yên

***
Hạnh Yên mở mắt ra, cảm giác đầu óc vẫn còn hơi mơ màng. Cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường.

"6 giờ sáng rồi sao?"

Lại mơ.

Hạnh Yên dụi mắt, cố gắng xua tan cảm giác kỳ lạ còn vương lại. Cô thở dài, đặt điện thoại xuống, vươn vai ngồi dậy.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng nhàn nhạt chiếu vào, len qua khe rèm cửa, nhuộm một lớp sáng mờ ảo trong căn phòng nhỏ.

Cô đứng dậy, bước vào phòng tắm rửa mặt.

Nhìn mình trong gương, Hạnh Yên khẽ cười nhạt.

Đó đã là chuyện của quá khứ. Tỉnh táo lại nào? Chưa chắc đã gặp lại nhau.

Hạnh Yên bước ra khỏi phòng tắm, nhanh chóng thay đồ. Một chiếc áo sơ mi thanh lịch kết hợp với quần âu khiến cô trông chuyên nghiệp nhưng vẫn gọn gàng. Cô kiểm tra túi xách sổ ghi chép, bút, điện thoại, máy ghi âm, tất cả đều đầy đủ.

Hôm nay cô có một buổi phỏng vấn quan trọng tại một công ty giải trí lớn. Không chỉ là phỏng vấn đơn thuần, mà còn có tin đồn về những scandal nội bộ. Cô phải nắm bắt cơ hội này.

Đến sảnh công ty, cô thấy một bóng dáng quen thuộc.

"Vũ," Cô gọi

Minh Vũ quay đầu nhìn cô " Chị,"

Hạnh Yên bước nhanh đến, chỉnh lại túi xách trên vai. "Sao em đến sớm thế?"

Minh Vũ nhún vai, tay cầm một xấp tài liệu. "Chuẩn bị trước một chút. Hôm nay không chỉ là phỏng vấn, còn phải moi tin nữa mà."

Hạnh Yên bật cười. "Đúng tinh thần phóng viên."

Cả hai bước vào sảnh lớn của công ty giải trí. Những poster khổng lồ của các nghệ sĩ nổi tiếng treo khắp nơi, nhân viên đi lại bận rộn. Một cô lễ tân bước đến, giọng lịch sự:

"Xin chào hai anh chị, xin hỏi anh chị có hẹn trước không?"

Hạnh Yên gật đầu, đưa ra thẻ phóng viên. "Bọn tôi đến phỏng vấn nghệ sĩ Hạ Chi."

Cô lễ tân kiểm tra danh sách rồi mỉm cười. "Vâng, mời hai anh chị theo tôi."

Hạnh Yên và Minh Vũ trao đổi ánh mắt. Hạnh Yên cùng Minh Vũ bước vào phòng phỏng vấn. Căn phòng rộng rãi, thiết kế trang nhã với tông màu trắng và xám. Trước mặt họ là một chiếc bàn tròn, trên đó đã chuẩn bị sẵn nước suối và một ít trà.

Hạ Chi ngồi ngay ngắn ở phía đối diện. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc xoăn nhẹ xõa xuống vai, nụ cười dịu dàng đầy chuyên nghiệp.

“Chào chị Hạ Chi, rất vui khi hôm nay có cơ hội phỏng vấn chị.” Hạnh Yên cười lịch sự, mở đầu cuộc trò chuyện.

“Chào hai bạn.” Giọng Hạ Chi nhẹ nhàng, thân thiện. “Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến đây.”

Minh Vũ chuẩn bị máy ghi âm, còn Hạnh Yên mở sổ ghi chép. Cô nhìn thoáng qua Hạ Chi, ánh mắt đánh giá. Người phụ nữ này lúc nào cũng xuất hiện với hình tượng dịu dàng, thân thiện, hoàn mỹ đến mức không có chút tì vết nào.

Cuộc phỏng vấn diễn ra khá suôn sẻ. Kết thúc cũng nhanh chóng.

"Đi ăn gì không? Em mời," Minh Vũ nói.

"Thật á? Được mời thì tội gì không đi," Hạnh Yên cười đáp lại.

Đúng lúc đó chuông điện thoại của Hạnh Yên reo, cô nhìn vào màn hình điện thoại, là chị Tâm trưởng phòng.

"Alo em nghe ạ,"

"Yên, có việc gấp đây em đang ở đâu?"

"Em với Vũ vừa đi phóng vấn diễn viên Hạ Chi xong ạ,"

"Nghe này chị vừa nghe được nguồn tin vô cùng quan trọng, nghe nói tối nay có một bữa tiệc kín được mở ra ở giới nghệ sĩ,"

Hạnh Yên khẽ nheo mắt, cảm giác có gì đó không ổn. "Bữa tiệc kín?" Minh Vũ nghe thấy Hạnh Yên nói anh quay sang nhìn cô.

***
"Vậy là chúng ta phải thâm nhập vào đó? Nhưng tại sao? Bọn họ mở tiệc với nhau thì thăm dò gì ở đó?" Minh Vũ hỏi, ánh mắt đầy hoài nghi. "Chỉ là một bữa tiệc thôi mà, có gì đáng để chúng ta mạo hiểm?"

Chị Tâm thở dài, giọng cô có phần căng thẳng hơn thường lệ. "Đương nhiên là không chỉ ăn tối và nhảy nhót rồi, Minh Vũ. Đây là một buổi tiệc ngầm, nơi những người trong giới nghệ sĩ, thượng lưu, kể cả lũ đạo diễn nhà đầu tư ... Sẽ gặp gỡ, trao đổi những bí mật, những giao dịch bẩn thỉu mà nếu bị phát hiện, sẽ hủy hoại sự nghiệp của không ít người."

Hạnh Yên nhìn xuống, đôi tay siết chặt chiếc điện thoại, không thể phủ nhận sự lo lắng đang dâng lên trong lòng. "Nhưng ai cho chị nguồn tin này? Chị biết là có rất nhiều kẻ muốn giật dây chúng ta, thậm chí còn có thể lợi dụng chúng ta để đạt được mục đích."

"Đó là một nguồn tin cực kỳ tin cậy," Chị Tâm đáp lại, giọng nghiêm nghị hơn. "Một người trong giới đã tiết lộ cho chị Chị không thể nói rõ tên họ."

"Nhưng mà như vậy mạo hiểm quá, họ sẽ không cho người ngoài vào trừ khi có giấy mời đâu," Hạnh Yên nói, lo lắng.

"Cái đó thì em yên tâm, chị có cách," Chị Tâm đáp, giọng đầy tự tin.

"Bởi vì chị có giấy mời mà."

"Chị có giấy mời," Hạnh Yên và Minh Vũ đồng thanh nói.

Chị Tâm khẽ nhếch môi, ánh mắt lấp lánh một cách khó lường.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc