Bữa tiệc diễn ra tại một khu biệt thự sang trọng, nằm biệt lập khỏi sự ồn ào của thành phố.
Ánh đèn vàng hắt ra từ những khung cửa sổ lớn, phản chiếu lên mặt hồ gần đó, tạo nên một khung cảnh vừa lộng lẫy vừa bí ẩn. Trước cổng chính, những chiếc xe sang trọng lần lượt dừng lại, từng vị khách bước xuống trong những bộ trang phục xa hoa.
Hạnh Yên chỉnh lại váy, hít sâu một hơi.
Chiếc váy dạ hội màu đen ôm sát tôn lên đường cong quyến rũ nhưng không quá phô trương. Cô không quen với những nơi như thế này, nhưng lần này, cô không thể để lộ bất cứ sơ hở nào.
Bên cạnh, Minh Vũ trong bộ vest lịch lãm nhưng gương mặt lại căng thẳng thấy rõ. "Nếu có chuyện gì không ổn, chị ra hiệu, tôi sẽ đưa chị rời khỏi ngay."
"Không dễ vậy đâu," Chị Tâm bước đến, khoác tay lên vai Hạnh Yên như trấn an. "Chúng ta đã vào được đây, thì phải tận dụng cơ hội."
Hạnh Yên không nói gì, chỉ gật đầu. Họ bước vào khu vực chính của bữa tiệc một đại sảnh lộng lẫy với trần cao và đèn chùm lấp lánh. Những cuộc trò chuyện rì rầm hòa lẫn với tiếng nhạc du dương.
"Làm thế nào để tìm ra thứ chúng ta cần?" Minh Vũ hỏi nhỏ, mắt quan sát xung quanh.
"Chờ đợi và quan sát," Chị Tâm đáp gọn.
Hạnh Yên chạm nhẹ vào chiếc máy ghi âm nhỏ giấu trong túi xách, cảm nhận nhịp tim mình tăng dần. Cô biết một khi đã bước chân vào đây, thì đây không còn là một bữa tiệc đơn thuần nữa.
Bên trong đại sảnh, không khí vừa xa hoa vừa bí ẩn.
Mọi người đều đeo mặt nạ. Những chiếc mặt nạ tinh xảo che đi nửa gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt. Có người đeo mặt nạ ren đen đầy quyến rũ, có người chọn mặt nạ bạc lạnh lùng, cũng có những chiếc mặt nạ vàng lộng lẫy như hoàng gia.
Hạnh Yên nắm chặt chiếc mặt nạ của mình một thiết kế màu đen với viền bạc đơn giản. Cô khẽ đưa mắt nhìn Minh Vũ và chị Tâm, cả hai cũng đã đeo mặt nạ.
"Thật khó để phân biệt ai với ai," Minh Vũ thì thầm, ánh mắt lướt qua những vị khách xung quanh.
"Đúng vậy," Hạnh Yên gật đầu, tay vô thức siết chặt quai túi. Không khí trong bữa tiệc mang một sự xa hoa đầy bí ẩn, giống như một vở kịch nơi mọi người đều ẩn mình sau những chiếc mặt nạ tinh xảo.
Một người phục vụ mang khay rượu bước ngang qua. Hạnh Yên liếc nhìn chiếc mặt nạ trắng trơn trên mặt anh ta—không hoa văn, không điểm nhấn, khiến nó trở nên vô cảm đến đáng sợ.
"Ây da chủ tịch Lâm" Giọng nói của một người phụ nữ phát ra phía sau Hạnh Yên, là Hạ Chi cô nhận ra ngay vì hôm qua có cuộc phỏng vấn với cô ấy.
"Ây da, Chủ tịch Lâm."
Một giọng nữ vang lên phía sau Hạnh Yên. Cô khẽ giật mình, quay lại và lập tức nhận ra người vừa lên tiếng. Hạ Chi.
Ngay cả khi đeo mặt nạ, Hạnh Yên vẫn có thể nhận ra cô ta. Giọng nói, dáng đi, thần thái đó… chính là nữ minh tinh mà cô vừa phỏng vấn ngày hôm qua.
"Lại gặp nhau rồi." Hạ Chi cười nhẹ, cầm ly rượu trên tay, ánh mắt hướng về một người đàn ông đối diện. Chủ tịch Lâm?
"Hạ Chi, hôm nay cô đẹp hơn cả hôm qua." Người đàn ông được gọi là Chủ tịch Lâm lên tiếng, giọng trầm ổn nhưng mang theo sự đánh giá.
"Ngài quá khen rồi." Hạ Chi cười, nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia sắc bén. "Nhưng ngài biết đấy, tôi không đến đây chỉ để nhận lời khen đâu."
Hạ Chi khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Chủ tịch Lâm.
"Chúng ta nói chuyện riêng được chứ?"
Chủ tịch Lâm nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lướt qua Hạ Chi như đang cân nhắc điều gì đó, rồi gật đầu.
"Được thôi."
Hai người họ rời khỏi khu vực chính của bữa tiệc, bước về phía hành lang bên cạnh.
Hạnh Yên ngay lập tức có phản ứng. Cô siết nhẹ tay Minh Vũ, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán.
"Chị đi theo họ nhé,"
"Để em đi cùng chị," Minh Vũ
"Không, em ở đây quan sát những người khác," Hạnh Yên lắc đầu.
"Chị cẩn thận,"
Hạnh Yên không đáp, chỉ lặng lẽ xoay người, lách qua đám đông, tiếp tục bám theo Hạ Chi và Chủ tịch Lâm.
Họ đi sâu vào khu vực hành lang yên tĩnh hơn, nơi ánh đèn vàng nhạt phủ xuống sàn đá cẩm thạch một lớp ánh sáng mềm mại. Cô giữ khoảng cách vừa đủ, từng bước chân nhẹ nhàng không gây tiếng động.
Đột nhiên cô bị mất dấu họ, Hạnh Yên cau mày, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Hạ Chi và Chủ tịch Lâm đã biến mất, mà dãy hành lang này lại có quá nhiều phòng. Cô không thể chắc chắn họ đã vào phòng nào.
Cảm giác bí bách trong chiếc mặt nạ bắt đầu trở nên khó chịu. Hạnh Yên thở hắt ra, đưa tay gỡ nó xuống, để lộ gương mặt với làn da hơi ửng đỏ vì ngột ngạt.
Ngay lúc đó, cô nghe thấy tiếng ting của thang máy vang lên phía sau.
Bản năng khiến cô vội rụt đầu vào một góc khuất gần đó. Một cô gái trẻ bước ra.
Dưới ánh đèn vàng, cô ta trông vô cùng xinh đẹp, mái tóc dài buông hờ trên vai, bộ váy dạ hội màu xanh thẫm tôn lên làn da trắng mịn. Dáng đi của cô ấy có phần vội vã nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng tự nhiên.
Hạnh Yên nheo mắt quan sát, nín thở chờ đợi.
Cô gái đó dừng lại trước một căn phòng gần đó. Không chút do dự, cô ấy giơ tay gõ cửa.
Lập tức cửa mở
Hạnh Yên chết sững.
Dưới ánh đèn vàng nhạt của hành lang, cô thấy rõ gương mặt cậu thiếu niên vừa mở cửa Nhật Huy.
Cô siết chặt bàn tay, tim đập mạnh trong lồng ngực.
Cô gái kia mỉm cười ôm chặt Nhật Huy, nhưng cậu ta không phản ứng lại, mặt vô cảm.
"Em nhớ anh,"
"Ờ" Nhật Huy đáp lại.
Sau đó anh đảo mắt vô tình nhìn thấy có bóng người, Nhật Huy khựng lại, ánh mắt sắc lạnh như cắt qua không gian mờ ảo. Anh chợt nhận ra một bóng người đứng ở cuối hành lang, khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Hạnh Yên đứng đó, cảm giác như toàn bộ không khí xung quanh cô đột ngột ngưng lại. Mắt cô không rời khỏi Nhật Huy, trong khi cậu ta vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thể không hề thấy cô.
Cô giật mình lập tức bỏ chạy.
“Không ổn rồi, cậu ấy nhìn thấy mình rồi thì phải,” Hạnh Yên nghĩ, hơi thở hổn hển vì lo lắng. Cô chỉ kịp chạy xuống cầu thang, vội vã đẩy cánh cửa bên dưới, nhưng dường như mọi thứ xung quanh cô đều bị thời gian đóng băng.
Mỗi bước chạy càng thêm gấp gáp, tay cô nắm chặt lấy bức tường bên cạnh để giữ thăng bằng, cố gắng không để mình vấp ngã. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô không còn biết mình đang chạy đi đâu, chỉ biết phải thoát khỏi cái cảm giác nghẹn ngào đang bủa vây.
Cô không muốn đối mặt với Nhật Huy.
Hạnh Yên không biết mình đang ở chỗ nào, nơi đây quá rộng, cô cứ đi và đi để tìm lối ra. Đội nhiên cô phát hiện một khu được tách biệt với chỗ này.
Hạnh Yên rón rén lại gần khu nhà đó, cô phát hiện có 2,3 người canh gác. Thực sự rất tò mò, nhưng linh cảm mách bảo cô không nên tới gần nó. Hạnh Yên cũng nghĩ bản thân không lên quá mạo hiểm. Cô định rời đi nhưng phía xa thấy một cô gái bị người đàn bà trung niên kéo mạnh tới, kèm những câu nói khó nghe.
"Đi mau, mày muốn bị đánh không?" người đàn bà lại gằn giọng, đôi mắt đầy tức giận.
Cô gái không dám phản kháng, chỉ cúi đầu im lặng, chân tay run rẩy bước đi theo người đàn bà ấy.
Hạnh Yên nhíu mày, cảm giác bồn chồn không thể tả.
"Được phục vụ họ thì mày phải lấy đó làm cơ hội, không phải ai muốn là được đâu"
"Nhưng... Em sợ lắm chị ơi," giọng cô gái nhỏ nhẹ, mềm mại nhưng đầy yếu ớt, như thể mỗi lời nói ra đều chực tan vỡ trong nỗi sợ hãi.
Hai người họ cũng đã đi vào bên trong căn nhà đó.
Hạnh Yên cắn môi, rốt cuộc bên trong sẽ xảy ra chuyện gì? Cô bé đó có ổn không? Hạnh Yên mò lấy chiếc điện thoại của mình cô vội chụp vài tấm ảnh.
"Trước hết mình lên rời đi, mình ở đây cũng không giúp được gì." Hạnh Yên thầm nghĩ, nhưng đôi chân cô lại không thể di chuyển. Cô lo sợ nếu bỏ đi thì mọi thứ sẽ chỉ càng tệ hơn, cô không thể quay lưng lại với sự bất công đang diễn ra ngay trước mắt mình.
"A đừng mà!" Cô gái bên trong đó hét lên, tiếng thét của cô nghe như tiếng cầu cứu cuối cùng. Hạnh Yên không thể không lắng nghe, tim cô thắt lại.
Đột nhiên có bàn tay từ phía sau bịt miệng cô lại. Hạnh Yên giật mình muốn vùng vẫy.
"Suỵt." Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, rõ ràng, nhưng lại đầy kiên quyết, khiến cô không dám phản kháng.
"Là tôi," Nhật Huy
"Huy? " Hạnh Yên nhìn cậu ta.
Nhật Huy giữ chặt tay cô, kéo nhẹ để cô không phát ra tiếng động. Ánh mắt của anh ta lạnh lùng, nhưng lại có chút gì đó phức tạp mà Hạnh Yên không thể hiểu rõ.
"Im lặng đi," Nhật Huy thì thầm, giọng nói lạnh lẽo nhưng vẫn có chút gì đó nhỏ nhẹ.
Hạnh Yên vẫn còn căng thẳng, không biết chuyện gì đang diễn ra. Cô cảm nhận được bàn tay anh ấm áp trên môi mình, nhưng trong lòng lại chỉ đầy lo lắng.
"Huy, cậu..." Hạnh Yên định hỏi, nhưng Nhật Huy đã nhẹ nhàng lắc đầu, ngắt lời cô.
"Đừng hỏi," anh nói khẽ, "Bây giờ không phải lúc."
Cả hai đứng yên lặng trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng bước chân vọng lại từ phía xa. Hạnh Yên cảm giác không ổn và Nhật Huy lại tỏ ra hết sức cảnh giác.