Hạnh Yên nhất thời luống cuống, không biết nên phản ứng thế nào. Cô không nghĩ mình sẽ gặp lại cậu ta ít nhất là không phải trong tình huống thế này. Sáu năm không liên lạc, ký ức về người này đã bị cô gạt sang một góc trong tâm trí, vậy mà bây giờ, cậu ta lại đứng ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt ấy.
Cô vô thức lùi lại một bước, miệng lẩm bẩm "Nhật Huy... "
Nhật Huy vẫn đứng yên, ánh mắt không gợn sóng, như thể đang chờ đợi phản ứng của cô.
Giữa không khí náo nhiệt xung quanh, khoảng cách giữa hai người dường như bị kéo dài ra, chỉ còn lại sự im lặng kỳ lạ bao trùm.
Hạnh Yên siết chặt ngón tay, cảm thấy lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Cô không biết phải nói gì tiếp theo. Sáu năm không gặp, giữa họ chẳng còn gì để nói, nhưng sự xuất hiện đột ngột của cậu ta khiến cô có một cảm giác lạ lùng—không hẳn là hoảng loạn, cũng không hẳn là vui mừng, mà là một thứ cảm xúc khó gọi tên.
Nhật Huy khẽ nghiêng đầu, ánh mắt quan sát cô như đang đánh giá.
“Sao thế? Không nhận ra tôi à?”
Giọng nói trầm thấp vang lên giữa đám đông ồn ào, nhưng với Hạnh Yên lúc này, tất cả dường như đều trở nên mờ nhạt.
Cô nhìn cậu, ánh mắt thoáng dao động. Sáu năm không gặp, cô chưa từng nghĩ đến ngày mình sẽ chạm mặt Nhật Huy theo cách này—giữa một biển người, dưới ánh đèn nhấp nháy, trong một bầu không khí hoàn toàn xa lạ.
Cô khẽ nuốt xuống, cảm giác khó diễn tả lan khắp lồng ngực. "Không, không phải… chỉ là tôi không nghĩ sẽ gặp cậu ở đây."
“Chẳng lẽ tôi không được đi xem concert?” Nhật Huy hỏi, giọng không rõ là đang đùa hay đơn thuần chỉ là một câu phản bác.
Hạnh Yên cứng đờ trong giây lát, rồi lắc đầu. "Không phải vậy."
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng gượng gạo.
Cô không biết phải nói gì tiếp theo, mà Nhật Huy cũng không chủ động phá vỡ sự căng thẳng này. Cậu chỉ nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm, như thể đang cân nhắc điều gì đó.
Giữa họ không còn sự thân thuộc của quá khứ, cũng chẳng có lời hỏi han như những người bạn cũ bình thường.
Chỉ có một khoảng lặng kéo dài, khiến từng giây trôi qua đều trở nên ngột ngạt.
Hạnh Yên quyết định phá vỡ bầu không khí "Mà giờ cậu rất nổi tiếng đó, tôi thấy cậu khắp trên mạng. Bài cậu ra cũng rất hay,"
Hạnh Yên quyết định phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Cô cười nhẹ, dù chính bản thân cũng cảm thấy nụ cười này có phần gượng gạo.
"Giờ cậu là người nổi tiếng rồi, tôi thấy cậu khắp trên mạng. Bài cậu ra cũng rất hay."
Nhật Huy không phản ứng ngay. Cậu chỉ nhìn cô, đôi mắt tối lại như đang suy xét điều gì. Một nhịp thở trôi qua, khóe môi cậu khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười ấy không mang chút cảm xúc nào.
"Cảm ơn. Không ngờ cậu cũng để ý đến tôi."
Giọng điệu bình thản, nhưng lại khiến Hạnh Yên cảm thấy có gì đó ngượng ngạo hơn, cô muốn đi khỏi đây.
“Nhật Huy… cái thằng này! Mày đừng có chạy lung tung nữa!”
Quản lý Trình thở hồng hộc chạy đến, không nói không rằng giơ tay đập một cái lên cánh tay Nhật Huy.
“Á! Đau em!” Nhật Huy nhăn mặt, ôm lấy tay "Anh làm gì vậy?"
“Làm cái gì á?” Quản lý Trình tức đến bật cười. “Cậu tự dưng biến mất giữa biển người, tôi suýt lên cơn đau tim đấy! Có biết fan biết cậu có mặt tại đây rồi không? Đang ráo riết tìm cậu kia kìa? ”
Nhật Huy chẳng buồn bận tâm, phủi nhẹ cánh tay vừa bị đánh, giọng điệu lười biếng. “Chỉ đi loanh quanh một chút thôi, có cần căng thẳng vậy không?”
Quản lý Trình suýt nữa tức đến hộc máu. “Căng thẳng? Cậu có biết cậu là ai không? Là ca sĩ hàng top, là thần tượng của hàng triệu người! Ở chỗ đông người như thế này mà lại không chịu cải trang cẩn thận, cậu muốn gây chuyện đấy à?”
Nhật Huy không trả lời, ánh mắt vẫn dừng trên người Hạnh Yên, như thể chẳng buồn để tâm đến lời quản lý vừa nói.
Quản lý nhìn theo ánh mắt cậu, lúc này mới để ý đến Hạnh Yên. Ông ta thoáng sững lại, sau đó nhanh chóng hạ giọng.
“Dù sao cũng đi thôi, đừng gây chú ý nữa.”
Lần này, Nhật Huy không từ chối. Nhưng trước khi rời đi, cậu vẫn liếc nhìn cô lần cuối, muốn nói gì đó lại thôi.
Hạnh Yên đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng họ khuất dần trong đám đông.
Đã 6 năm, cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại!