Từng Bước Tiếp Cận

Chương 2

Trước Sau

break

Cuối tuần đến nhanh hơn Hạnh Yên tưởng. Từ sáng sớm, điện thoại cô đã rung liên tục bởi hàng loạt tin nhắn spam từ Kiều Phương, nhắc cô đừng quên buổi concert hôm nay. Hạnh Yên bật cười vì sự nhiệt tình quá mức của bạn mình. Đứng trước gương, cô khẽ nghiêng đầu ngắm nghía, suy nghĩ xem nên mặc gì.

Cô không sở hữu vẻ đẹp sắc sảo đến mức chói lóa, nhưng lại có sức hút dịu dàng khiến người khác khó lòng rời mắt. Làn da trắng mịn như sứ, kết hợp với những đường nét thanh tú, tạo nên một vẻ đẹp vừa nhẹ nhàng vừa tinh tế. Đôi mắt không quá to nhưng sâu và dài, ánh lên chút gì đó sắc sảo nhưng vẫn dịu dàng. Hàng mi cong tự nhiên, mỗi lần chớp mắt lại tựa như một cơn gió nhẹ thoáng qua. Hôm nay, cô không quá cầu kỳ, chỉ buộc hờ một phần tóc, để vài lọn lơ đãng buông trên vai, tạo cảm giác nữ tính nhưng vẫn có chút lười biếng đầy cuốn hút. Chiếc croptop đen làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn, kết hợp với quần jeans ôm gọn tôn lên đôi chân dài, trông cô vừa phóng khoáng vừa cá tính.

Trước cổng khu tổ chức concert, dòng người đông nghịt, tiếng nói cười, tiếng hò hét lẫn tiếng loa phát thanh vang vọng tạo nên một bầu không khí sôi động đến nghẹt thở. Những ánh đèn sân khấu lập lòe từ xa phản chiếu lên những gương mặt háo hức.

Kiều Phương vừa gặp Hạnh Yên liền hét lên đầy phấn khích:

“Kéo mood lên nào, hôm nay là ngày trọng đại đấy!”

Hạnh Yên bật cười, ánh mắt bất giác mang theo chút hoài niệm.

“Cảm giác như hồi cấp ba vậy.”

“Nhớ lần tụi mình trốn học đi mua album không?” Kiều Phương huých nhẹ cô.

“Nhớ chứ. Xếp hàng từ năm giờ sáng chỉ để bốc thăm trúng poster hiếm, cuối cùng vẫn trượt!”

“Haha, nhưng hồi đó vui mà!”

Hai người vừa cười nói vừa di chuyển vào trong. Ghế VIP gần sát sân khấu, đủ để nhìn rõ từng biểu cảm của ca sĩ. Khi ánh đèn bắt đầu hạ xuống, âm nhạc thử loa vang lên, bầu không khí như muốn bùng nổ.

Hạnh Yên khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận dòng adrenaline đang chảy trong người. Cô tưởng rằng mình đã không còn hào hứng với những thần tượng ngày xưa nữa, nhưng ngay khi giai điệu đầu tiên cất lên, mọi ký ức tuổi trẻ lại ùa về.

Cô chợt nhận ra—mình vẫn còn yêu âm nhạc này lắm.

Nhưng ngay lúc đó,

“Phương, mày vào trước đi, tao đi vệ sinh đã. Tí nữa trật cứng không đi nổi đâu.”

“Tao đã bảo mày uống ít nước thôi mà! Đi nhanh lên đấy!”

Kiều Phương lườm cô một cái rồi vội vã bước vào trong. Hạnh Yên mỉm cười, xoay người rời khỏi khu vực sân khấu, đi về phía dãy hành lang nhà vệ sinh.

Hàng dài người xếp trước cửa nhà vệ sinh khiến cô thở dài. Mắt nhìn đồng hồ, cô chần chừ một chút, rồi quyết định quay lại chỗ ngồi.

Thôi, nhịn một tí chắc không sao…

Nhưng đúng lúc cô vừa xoay người.

Bịch!

Cô va mạnh vào ai đó. Lực va chạm bất ngờ khiến cô loạng choạng lùi lại một bước. Theo phản xạ, cô ngẩng đầu lên.

Trước mặt cô là một người đàn ông bịt kín từ đầu đến chân. Một chiếc hoodie đen rộng thùng thình, mũ kéo sụp xuống gần che kín trán. Nhưng điều làm cô chú ý hơn là chiếc khẩu trang đen che khuất hoàn toàn nửa dưới khuôn mặt. Đôi mắt của anh ta cũng ẩn sau một cặp kính râm tối màu.

Không một inch da thịt nào lộ ra ngoài.

Hệt như một bóng ma giữa đám đông náo nhiệt.

Anh ta không phải một fan cuồng háo hức đi xem concert, cũng không giống một người vô tình lạc đến đây. Anh ta đứng yên, tĩnh lặng đến mức lạc lõng giữa dòng người đang hối hả.

Hạnh Yên sững lại, một cảm giác khó tả lướt qua sống lưng.

Một giây trôi qua…

Hai giây…

Anh ta vẫn không nói gì. Không di chuyển. Chỉ đứng đó, như thể đang quan sát phản ứng của cô. Áp lực vô hình vây quanh, không rõ vì ánh nhìn ẩn sau lớp kính đen kia, hay vì dáng vẻ quá mức tách biệt với thế giới này của anh ta.

Cuối cùng, chính cô là người phá vỡ sự im lặng trước.

“Xin lỗi, tôi không để ý.”

Không có lời đáp.

Chỉ có một cử động rất nhẹ một cái nghiêng đầu gần như không thể nhận ra.

Nhưng lại khiến Hạnh Yên cảm thấy như có một cơn gió lạnh lướt qua.

Cô chớp mắt, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tim. Người đàn ông này đem lại cho cô cảm giác nguy hiểm.

Nhưng kỳ lạ thay còn có một chút gì đó quen thuộc.

Cô cũng không muốn chần chừ lâu, bèn xoay người rời đi.

Nhưng vừa bước được hai bước, một giọng nói trầm thấp chợt vang lên từ phía sau.

"Dạo này cậu sống tốt chứ?"

Hạnh Yên khựng lại.

Cô không quen giọng nói này. Hoặc đúng hơn, cô không thể ngay lập tức nhận ra. Sáu năm là một khoảng thời gian quá dài, đủ để ký ức phai nhạt, đủ để giọng nói của một người thay đổi.

Nhưng có một thứ không đổi cảm giác lạ lùng len lỏi vào lòng cô. Một sự quen thuộc mơ hồ, như thể cô đáng lẽ phải nhận ra.

Cô xoay người, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc nhìn người trước mặt.

Cậu ta đứng đó, vẫn với bộ trang phục đen kín mít, nhưng động tác chậm rãi đưa tay lên, tháo cặp kính râm xuống. Một đôi mắt sâu thẳm hiện ra, mang theo một thứ cảm xúc khó đoán.

Rồi, cậu ta tiếp tục kéo khẩu trang xuống.

Hạnh Yên bỗng thấy tim mình hẫng một nhịp. Gương mặt ấy. Không phải xa lạ.

Làn da trắng, đường nét sắc sảo, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại, tạo nên một vẻ lạnh lùng, khó đoán. Nhưng hơn hết, đôi mắt đen sâu ấy vẫn mang nét quen thuộc, chỉ là giờ đây đã trầm lặng hơn, cũng sắc bén hơn.

Cậu ta đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cậu thiếu niên năm ấy nữa. Bây giờ, trên người cậu có một thứ khí chất khiến người ta không tự chủ mà chú ý đến lạnh lùng, xa cách, nhưng cũng đầy cuốn hút.

Cậu ta nhìn cô một lúc, khóe môi hơi nhếch lên, giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian ồn ào.

"Lâu rồi không gặp! Hạnh Yên."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc