"Rào rào" – cơn mưa trút xuống ào ạt, nhấn chìm cả con phố trong một màn nước trắng xóa. Người qua lại vội vã tìm chỗ trú, những kẻ có ô thì vẫn thong dong bước đi, như thể chẳng hề bận tâm đến cơn mưa nặng hạt này.
Chỉ có tôi, lạc lõng giữa cơn mưa như một kẻ điên rồ, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt xối xả đập lên da thịt. Để cơn mưa cuốn trôi tất cả những cảm xúc hỗn loạn, những vết thương chằng chịt trong lòng, và cả một phần con người tôi.
Phía sau màn mưa là bầu trời sáng.
Nếu ngay từ đầu tôi chấp nhận hiện thực…
Nếu tôi không tham lam khao khát cậu…
Có lẽ chúng ta sẽ ổn ?
***
"A, cái này..." Chiếc bóng đèn đột nhiên sáng lên, xua tan bóng tối trong căn phòng. Hạnh Yên mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng.
"Đó, chị thấy chưa? Em làm được mà."
"Em giỏi thật đấy! Chị cứ tưởng phải ngồi trong bóng tối đến khi thợ đến sửa nữa chứ, haha!" Bích Ngọc tròn mắt thán phục.
Hạnh Yên nhẹ nhàng bước xuống ghế, tiện tay lấy một tờ giấy lau qua tay.
"Mấy cái bóng này chỉ là hết tuổi thọ thôi, thay cái mới là được."
"Ùi, chị có biết mấy thứ này đâu mà! Ở nhà toàn chồng chị làm hết."
"Nhất chị rồi ha!" Hạnh Yên lém lỉnh trêu.
"Đây, tiền công của em." Bích Ngọc đặt ly trà sữa trước mặt cô.
Hạnh Yên chẳng hề khách sáo, nhận lấy rồi hút một ngụm lớn, cảm giác mát lạnh lan tỏa khiến cô thoải mái hơn hẳn.
"Em chào các chị!"
Đột nhiên, Linh Đan bước vào, tay xách một túi đồ khá lớn, gương mặt hớn hở như vừa nhặt được kho báu.
Bích Ngọc nheo mắt nhìn túi đồ rồi trêu: "Mày đi làm hay đi shopping thế hả?"
"Chị này..." Linh Đan bĩu môi, kéo dài giọng, rồi hất cằm đầy tự hào. "Đây là quà trai tặng nhé!"
"Anh nào? Anh Nam? Anh Luân? Hay anh hôm qua?" Bích Ngọc tiếp tục trêu đùa.
"Anh này anh khác, em nhiều anh lắm." Linh Đan cười lớn.
Hạnh Yên bật cười nhìn Linh Đan, sau đó nụ cười trên môi dần nhạt đi. Cô đặt ly trà sữa xuống bàn, giọng trầm hơn hẳn:
"Đan này, nhớ đừng trêu đùa tình cảm của người ta. Có những thứ tưởng chừng chỉ là một trò chơi, nhưng đến lúc nhận ra, có thể đã làm tổn thương người khác… hoặc chính bản thân mình."
Linh Đan chớp mắt, vẻ mặt hơi ngạc nhiên. "Chị nói gì vậy? Em chỉ đùa chút thôi mà."
Bích Ngọc cũng nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Hạnh Yên. "Nay nghiêm túc thế."
Hạnh Yên im lặng, đôi mắt cô thoáng một tia mơ hồ. Những ký ức cũ bất giác tràn về cơn mưa hôm ấy, ánh mắt lạnh lùng của ai đó, những lời nói như nhát dao cứa vào tim.
Hạnh Yên khẽ siết tay, nhưng rất nhanh, cô che giấu cảm xúc bằng một nụ cười nhạt.
"Đừng hiểu lầm, chỉ là em từng thấy có người phải trả giá đắt cho những trò đùa như vậy thôi."
Linh Đan nhún vai, cười nhẹ. "Rồi rồi, em biết rồi mà. Nhưng mà ...chị từng trêu đùa tình cảm người khác á?"
"Ờ ờ như nào đấy. Từ lúc mày vào đây làm chị chưa thấy mày yêu ai, kể nghe xem nào?"
Hạnh Yên nhìn đồng hồ trên tay "Thôi em xuống phòng văn thư đây, em có chút việc ở đấy"
Nói rồi, cô rời đi, để lại hai người phía sau với những thắc mắc còn bỏ ngỏ.
Bước chân Hạnh Yên vang lên nhè nhẹ trên nền gạch hành lang.
Cô đưa tay chỉnh lại chiếc áo khoác mỏng, vừa bước đi vừa thở ra một hơi dài, như muốn thả trôi những suy nghĩ đang lẩn quẩn trong đầu.
Bỗng—
Reng reng reng...
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh. Hạnh Yên khựng lại một chút, lấy điện thoại từ trong túi ra.
Trên màn hình hiển thị: "Phương