Lãng Luân, hay còn có tên gọi là Fernando, là một con gián đã tu luyện thành tinh. Nhưng hắn còn chưa kịp sống những ngày tháng an nhàn như loài người thì đã sơ ý bị người ta xịt trúng thuốc diệt côn trùng cực mạnh, rồi ngất lịm tại chỗ.
Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, hắn bỗng bàng hoàng phát hiện ra rằng xã hội loài người đã hoàn toàn biến dạng rồi! Con người ở nơi này đều mọc cánh và xúc tu, thân hình lại còn vô cùng to lớn…
Còn chưa kịp run rẩy vì sợ hãi, thì hắn đã bị hai “người khổng lồ” ôm bế lên, hai kẻ đó còn tự xưng là cha ruột và cha nuôi của hắn nữa chứ?
Lãng Luân bất lực ôm chặt lấy chính mình, cúi đầu nhìn xuống thì lại chạm phải ánh mắt của một cậu bé mặt lạnh.
Không hiểu vì sao, càng nhìn cậu bé ấy, thì tim của Lãng Luân lại càng đập dồn dập…
Hay là… đây chính là kiểu nhất kiến chung tình trong truyền thuyết của loài người hả?
Đợi đến khi hắn khó khăn lắm mới bò được ra phía sau giường, thì hắn mới phát hiện ra rằng đây nào phải đối tượng để nhất kiến chung tình gì chứ, đây rõ ràng là thiên địch muốn lấy mạng hắn thì có!
Lãng Luân, nguy rồi, chạy mau!
Bước chân chạy trốn của hắn lập tức bị tơ nhện quấn chặt, tiếng bước chân phía sau ngày càng áp sát tới gần. Lãng Luân chỉ có thể quỳ rạp xuống đất, nhưng hắn không ngờ rằng rất nhiều năm về sau, khi người kia lên kế thừa ngôi vị hoàng đế, thì vẫn không hề đá hắn sang một bên.
“Sau này, ngươi chính là hùng chủ của ta, là bạn lữ duy nhất của ta, là trùng hậu duy nhất của ta…”
| Chương 1 | |
| Chương 2 | |
| Chương 3 | |
| Chương 4 | |
| Chương 5 |