Lúc này Hách Di mới lên tiếng lần nữa:
“Tướng quân Arthur, chuyện hôm nay là lỗi của ta. Nếu sau này ngài có yêu cầu gì, thì cứ việc báo cho ta. Thật xin lỗi!”
Arthur thu lại ánh mắt màu đồng, không tỏ thái độ gì.
Nhưng Lãng Luân trong lòng ông thì đã sớm “phản bội”, cười hì hì vươn móng vuốt mập mạp nắm lấy ngón tay Hách Di vừa đưa lên:
“Chúng ta chơi cùng nhau đi, anh Hách Di!”
Arthur khiếp sợ nhìn ấu tể hoạt bát trong lòng mình, không dám tin dò hỏi, giọng nói run rẩy:
“Bảo bối, vừa rồi… là con đang nói chuyện sao?”
Lãng Luân có chút bất ngờ. Hắn quay đầu nhìn Arthur, người đang cố kìm nước mắt nơi khóe mắt, rồi hiền lành nở một nụ cười ngây thơ.
“Thư phụ, người đừng khóc mà! ”
Một phần ký ức của nguyên thân đã dung hợp với hắn. Lãng Luân biết được bối cảnh mà mình đang ở hiện tại chính là tinh tế Trùng tộc, mà Arthur, người đang ôm hắn, lại chính là thư phụ ruột thịt của hắn, còn hắn thì là hùng tử duy nhất của đối phương.
Thảo nào ngay từ đầu Lãng Luân đã theo bản năng mà vô cùng ỷ lại Arthur. Hắn ngẩng khuôn mặt nhỏ mềm mại cọ cọ vào đường hàm cứng cáp của Arthur:
“Tiểu Cảnh không đau!”
Nguyên thân cũng là một đứa trẻ đáng thương. Còn chưa kịp phá xác mà đã bị thương, sau khi sinh ra thì lại bệnh tật triền miên, không mấy khi nói chuyện, cũng chẳng mấy phản ứng với thư phụ hay hùng phụ, cả người ngơ ngác đần độn.
Dây thanh âm hầu như chưa từng được sử dụng khiến giọng nói của Lãng Luân có phần khô khốc và khàn đi. Chỉ mới nói được vài chữ, thì cổ họng của hắn đã cảm thấy khó chịu.
Hắn nhíu đôi mày nhỏ, khiến Arthur lập tức tăng tốc bước chân rời đi, vội vàng sai người đưa hắn đến bệnh viện nhi chuyên dành cho trùng đực.
Sau một lượt kiểm tra toàn thân kỹ lưỡng theo tiêu chuẩn tinh tế, vị bác sĩ á thư có dung mạo dịu dàng nhẹ giọng báo kết quả cho hai người.
“Hiện tại cơ thể hùng tử tạm thời không có vấn đề gì lớn, chỉ là do dinh dưỡng kém dẫn đến tụt huyết áp và ngất xỉu, thêm vào đó là việc sử dụng giọng nói quá mức đã gây ra việc đau rát cổ họng.”