Nhưng ngay giây sau, một bàn tay nhỏ mềm mại đã chạm lên mặt cậu ấy.
Hách Di kinh ngạc mở mắt, liền thấy trước mặt mình là một bé con trắng trẻo, thấp hơn cậu rất nhiều, đôi mắt xanh biếc tròn xoe chớp chớp, tò mò đánh giá cậu ấy.
Lãng Luân nhìn bé trai trước mặt, tuổi tác cũng không lớn, thế nhưng nhịp tim lúc này của hắn lại bỗng nhiên tăng nhanh một cách khó hiểu.
Hắn ngẩng mặt suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng lục lọi được trong mớ kiến thức ít ỏi của mình những tình tiết phim truyền hình từng lén xem ở xã hội loài người, nam nữ chính đều yêu nhau sau khi tim đập nhanh đó!
Tình huống này hình như gọi là… nhất kiến chung tình ấy nhỉ!
Đôi mắt Lãng Luân lập tức sáng lên. Hắn giơ tay lau sạch chút vết bẩn trên mặt bé trai, sau đó thì nở một nụ cười ngọt ngào, đưa tay về phía đối phương.
“Ôm!”
Người đàn ông phía sau và Hách Di đồng loạt hóa đá tại chỗ. Cả hai hoàn toàn không hiểu rốt cuộc con ấu tể trùng đực béo múp này đang muốn làm gì.
Thế nhưng trùng cái xưa nay chưa từng từ chối bất kỳ yêu cầu nào của trùng đực. Dưới ánh mắt như mang sát khí của người đàn ông kia, Hách Di chỉ có thể cẩn thận ôm ấu tể vào lòng.
Sau khi bế lên, Hách Di mới phát hiện ra rằng ấu tể trùng đực trước mắt mình chỉ trông có vẻ mũm mĩm ở khuôn mặt thôi, chứ thực chất lại nhẹ bẫng, gần như không có trọng lượng, thậm chí còn nhẹ hơn cả bao cát huấn luyện hằng ngày của cậu.
Cậu theo bản năng nhún nhún tay ôm Lãng Luân, khiến Lãng Luân vui vẻ quàng cổ mình, bật lên một tràng cười trong trẻo ngọt ngào.
Nhìn dáng vẻ này, sự việc dường như cứ thế mà trôi qua…
Lãng Luân vô thức hít hít mùi hương khó gọi tên trên người Hách Di, càng ngửi thì tim hắn lại càng đập nhanh hơn.
Đây quả nhiên chính là thứ gọi là tình yêu trong truyền thuyết đây mà!
Nhưng còn chưa kịp cảm nhận thêm, thì hắn đã bị người đàn ông kia nóng lòng ôm ra khỏi vòng tay của Hách Di. Người đàn ông thuần thục khẽ lắc cánh tay, Lãng Luân thoải mái nheo mắt, trông như đang rất hưởng thụ.