Mùi chua gắt của thuốc diệt côn trùng cực mạnh vẫn còn quanh quẩn nơi mũi miệng của Lãng Luân, hay còn có tên gọi khác đó là Fernando. Khi cả người còn chưa kịp hoàn toàn tỉnh táo, thì hắn đã cảm nhận được một đôi bàn tay to lớn và ấm áp nâng mình lên.
Nhiệt độ cơ thể ấm nóng của đối phương cùng mùi hương nhàn nhạt như cây tùng bách bao trùm lấy Lãng Luân. Hắn có thể cảm nhận được rất rõ, người ôm mình là một người đàn ông trưởng thành của loài người, cánh tay ấy vô cùng rắn chắc và hữu lực, bàn tay to ấm áp không nặng không nhẹ vỗ về sau lưng hắn, như đang cố gắng đánh thức hắn.
Lãng Luân có chút hoảng sợ. Dù sao hắn mới chỉ vừa học được cách hóa hình, hoàn toàn không thể bảo đảm rằng mình sẽ che giấu tốt ngoại hình của mình, huống chi hắn còn là thứ mà con người ai ai cũng muốn tiêu diệt, là một con gián hôi hám chính hiệu.
Hắn nhận ra người đàn ông ôm mình vào lòng dường như đang chuẩn bị có động tác tiếp theo.
Hắn run rẩy mở mắt, liền thấy mình đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông tóc vàng, ăn mặc rất sang trọng. Trong đôi mắt xanh thẳm của đối phương tràn đầy lo lắng và xót xa.
Thấy hắn tỉnh lại, lúc này người đàn ông mới hơi nới lỏng ánh mắt đang nhíu chặt, nở ra một nụ cười dịu dàng.
Người đàn ông đưa tay khẽ chạm lên gương mặt của Lãng Luân, như sợ dọa đến hắn, giọng nói hạ thấp, nhẹ nhàng hỏi:
“Bảo bối, con có không thoải mái ở chỗ nào nữa không?”
Trong lòng Lãng Luân tràn ngập kinh ngạc. Còn chưa kịp suy nghĩ xem rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra, thì nước mắt hắn đã đi trước một bước, tràn ra từ hốc mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay của người đàn ông trước mắt, giống như chuỗi hạt bị đứt dây vậy.