Chương 2: Dao Động - Thước Phim Cũ (2)
Hứa Điềm Điềm khựng lại.
Bàn tay bị hắn nắm lấy thoáng siết chặt, rồi cô chậm rãi rút ra. Ánh mắt lướt qua cánh cửa xe vừa được mở, trong lòng dâng lên một tia kháng cự rõ ràng.
Cô không lên xe. Thậm chí, còn đưa tay: “Cạch.”
Cánh cửa bị cô dứt khoát đóng lại.
Âm thanh vang lên giữa không gian đêm lạnh, có phần chói tai.
Tư Không Trầm Chu hơi nheo mắt.
Hứa Điềm Điềm quay người đối diện với hắn. Lần này, cô không né tránh nữa. Hàng chân mày khẽ cau lại, giọng nói nâng cao hơn vài phần, mang theo chút cứng rắn hiếm thấy:
“Làm sao anh biết tôi ở đây?”
“Anh có quyền gì… muốn đưa tôi đi?”
Gió lạnh thổi qua. Mang theo hơi thở gấp gáp của cô.
Tư Không Trầm Chu nhìn cô.
Ánh mắt lướt qua tia can đảm mong manh kia, như đang đánh giá, lại như đang nghiền nát.
Rồi hắn khẽ bật cười. Một tiếng cười lạnh, rất nhạt.
Hắn chậm rãi khoanh tay, tựa lưng vào thân xe phía sau. Tư thái nhàn nhã, như thể mọi phản ứng của cô đều nằm trong dự liệu.
Giọng nói trầm thấp vang lên: “Hứa Điềm Điềm… trước khi em hỏi tôi.” - Hắn dừng lại một nhịp.
Ánh mắt hạ xuống, khóa chặt lấy cô.
“Đáng lẽ em nên xem lại chính mình trước, không phải sao?”
Hứa Điềm Điềm sững lại. Cô nghiêng đầu, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ khó hiểu. Đôi môi nhỏ khẽ run, lòng bàn tay bất giác siết chặt.
“Xem lại mình?”
Cô bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề có ý cười.
“Buồn cười thật.”
Ánh mắt cô nhìn thẳng vào hắn, mang theo chút phản kháng: “Anh nói vậy… là có ý gì?”
Tư Không Trầm Chu không trả lời ngay.
Hắn khẽ cười nhạt.
Một hơi thở dài được thả ra, làn khói trắng theo đó lan trong không khí lạnh, rồi nhanh chóng tan biến.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn trở nên trầm xuống.
Không còn lạnh lẽo đơn thuần.
Mà là… sâu hơn. Nặng hơn.
Hắn đưa tay.
Ngón tay chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô, động tác không mạnh, lại mang theo một loại thân mật đã từng rất quen thuộc.
Giọng nói hắn hạ thấp, từng chữ rõ ràng: “Em Hứa Điềm Điềm…”
“Một năm trước…”
Hắn dừng lại, như đang nén xuống thứ gì đó trong lồng ngực.
“Em lấy đâu ra can đảm… dám để lại một lá thư chia tay tôi?”
“Lại lấy đâu ra can đảm… cắt đứt toàn bộ liên lạc?”
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào cô. Không né tránh. Không cho phép cô trốn chạy.
“Em có biết…”
Giọng hắn khàn đi một chút, rất nhẹ, nhưng đủ để người ta nghe ra.
“Trong một năm đó. Tôi đã khổ sở như thế nào không?”
Hứa Điềm Điềm im lặng khi nghe câu hỏi của hắn.
Cô khẽ thở dài một hơi, ánh mắt vô thức dời đi, rõ ràng là đang né tránh. Không phải không muốn trả lời, mà là… không biết phải bắt đầu từ đâu.
Trong đầu cô, một thước phim dài chậm rãi hiện lên.
Năm đó.
Là mẹ của hắn.
Người phụ nữ đứng trên cao, ánh mắt lạnh lùng mà quyết đoán, đã trực tiếp ép cô rời khỏi cuộc sống của hắn. Không hề cho cô cơ hội lựa chọn, cũng không để lại bất kỳ đường lui nào.
Bởi vì, từ đầu đến cuối, cô và hắn… vốn dĩ không môn đăng hộ đối.
Khoảng cách giữa hai người, không phải là thứ có thể dùng tình cảm để lấp đầy.
Huống hồ. Hắn còn có hôn ước từ trước.
Một sự thật mà dù cô có muốn giả vờ không biết, cũng không thể thay đổi. Hứa Điềm Điềm khẽ siết chặt đầu ngón tay.
Cô có thể yêu hắn.
Nhưng cô không thể vì yêu mà đánh mất chính mình.
Càng không thể chấp nhận việc trở thành kẻ chen chân vào một mối quan hệ đã được định sẵn, trở thành “người thứ ba” bên cạnh hắn.
Cô không làm được. Cũng không cho phép bản thân làm điều đó.
Ngày hôm ấy, mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức lạnh lùng.
Đồ đạc cá nhân của cô bị người khác thu dọn sạch sẽ, không cần đến sự đồng ý của cô.
Một tấm vé máy bay đã được chuẩn bị sẵn.
Điểm đến là nước ngoài.
Thời hạn một năm.
Một năm rời xa.
Một năm “yên phận”.
Chỉ khi hôn ước của Trầm Chu hoàn tất, cô mới được phép quay trở về.
Đó không phải là thỏa thuận. Mà là sự sắp đặt, cô không có quyền từ chối.
Điềm Điềm cũng là vì bất đắc dĩ, trước khi rời đi... để lại một lá thư chia tay hắn, song đó xoá toàn bộ cách thức liên lạc với hắn.
Khoảng thời gian dài cô ở nước ngoài, sinh sống và làm việc cũng có phần dư, nên quay trở về nước dự định chơi vài ngày rồi lại rời đi.
Chưa từng cho hắn biết cô về nước, cũng chưa từng ngỏ ý về nước gặp hắn. Điềm Điềm cười nhạt, nụ cười hiện lên ý trớ trêu. Cô nhìn Trầm Chu trước mặt, bản thân cũng có chút khổ.
Trầm Chu lặng lẽ ngắm nhìn cô, ánh mắt dừng lại thật lâu trên gương mặt đã từng quen thuộc đến từng đường nét. Người con gái mà năm đó hắn đặt vào tim, lại đột ngột rời đi, không một lời giải thích, cũng không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để giữ lại.
Giờ đây cô đứng trước mặt hắn, gần đến vậy, nhưng lại xa lạ đến mức khiến lòng người phát lạnh. Trong lòng hắn có vô số câu hỏi muốn hỏi, nhưng nhìn vào nét mặt của cô lúc này, hắn cũng hiểu rõ cô có nỗi khổ riêng, chỉ là chưa từng nói ra.
Ánh sáng từ mặt đồng hồ điện tử trên cổ tay hắn khẽ nhấp nháy, hiện lên cảnh báo nhiệt độ của Trường Xuân đang giảm xuống từng chút một. Gió lạnh bên ngoài vẫn không ngừng thổi qua, khiến không khí càng thêm buốt giá.
Trầm Chu không nghĩ thêm nữa.
Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái. Hứa Điềm Điềm mất thăng bằng, cả người ngã nhào vào lòng hắn. Một tay hắn giữ chặt eo cô, lực mạnh không cho phép cô thoát ra, tay còn lại nhanh chóng mở cửa xe, gần như dứt khoát đẩy cô vào bên trong.
Động tác liền mạch, không cho cô bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Sau đó, hắn vòng qua đầu xe, bước lên ghế lái. Cánh cửa khép lại, hoàn toàn ngăn cách cái lạnh bên ngoài. Bên trong xe, hơi ấm dần lan tỏa, xua đi cái rét buốt vừa rồi.
Tư Không Trầm Chu nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi gương mặt cô.
Chóp mũi của Hứa Điềm Điềm đã đỏ ửng vì lạnh, làn da trắng càng làm màu đỏ ấy trở nên rõ ràng hơn.
Hắn khẽ đưa tay lên. Đầu ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi cô, xoa nhè nhẹ, động tác rất khẽ, như thể sợ làm cô đau.
Cũng giống như…
Đang cố xoa dịu điều gì đó, không chỉ là cái lạnh trên da.
Đột nhiên, trong không gian yên tĩnh của xe, bụng nhỏ của Hứa Điềm Điềm khẽ kêu lên vài tiếng “ọt ọt”, âm thanh không lớn nhưng lại đủ rõ để truyền đến tai Trầm Chu. Cô khựng lại trong thoáng chốc, sắc mặt có chút cứng đờ, còn hắn thì khẽ cong môi cười, ý cười nhàn nhạt hiện lên trong đáy mắt.
“Muộn như vậy rồi. Bên ngoài cũng không còn hàng quán nào nữa. Về nhà tôi, tôi nấu cho em ăn.” - Hắn thong thả lên tiếng, giọng trầm thấp mang theo chút lười biếng.
“Không cần!” Hứa Điềm Điềm lập tức từ chối, gần như không hề do dự. Cô quay đầu nhìn hắn, ánh mắt mang theo chút phòng bị.
“Sếp của em đã đặt phòng khách sạn rồi, anh chỉ cần đưa em đến đó là được.”
“Sếp của em? Là nam hay nữ? Là người như thế nào?” - Trầm Chu khẽ lặp lại, một bên chân mày không nhịn được mà nhướng lên, trong giọng nói mang theo vài phần tò mò xen lẫn ý vị khó đoán.
Hứa Điềm Điềm không trả lời. Cô chỉ khẽ hừ một tiếng, phụng phịu xoay mặt sang phía cửa sổ, rõ ràng là cố tình phớt lờ hắn. Ánh đèn đường lướt qua, phản chiếu lên gương mặt nghiêng của cô, khiến biểu cảm càng thêm lạnh nhạt.
Trầm Chu nhìn cô một lúc, ánh mắt thoáng trầm xuống, nhưng cũng không tiếp tục truy hỏi. Hắn thu lại vẻ mặt, ngồi thẳng người, kéo dây an toàn, tiếng “tách” khẽ vang lên trong khoang xe yên tĩnh. Động cơ rất nhanh được khởi động, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rồi tăng tốc, lao vào màn đêm lạnh lẽo của Trường Xuân.