Đột nhiên.
Một bóng người cao lớn tiến đến.
Chiếc áo măng tô màu xám lông chuột phủ xuống, che khuất tầm nhìn của cô.
Không kịp tránh.
Cũng không kịp phản ứng.
Một giọng nói trầm thấp vang lên, rõ ràng, mang theo chút lạnh lẽo: “Hứa Điềm Điềm, em không sợ bị bắt cóc sao?”
Khoảnh khắc ấy.
Đôi mắt cô khẽ mở to.
Sự bình tĩnh trước đó như bị xé rách trong một giây ngắn ngủi. Trong ánh nhìn, cảm xúc dao động mãnh liệt, không còn che giấu được nữa.
Cô từ từ ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm vào người đứng trước mặt.
…
“Là anh. Thật sự là anh.” - Cổ họng như bị nghẹn lại trong thoáng chốc.
Hứa Điềm Điềm không kìm được, lời nói bật ra gần như vô thức: “Không… Tư Không Trầm Chu.”
Tư Không Trầm Chu đứng chắn trước mặt cô.
Thân hình cao lớn, bờ vai rộng thẳng, gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn phía trước. Dưới ánh đèn vàng nhạt lạnh lẽo của sân bay, bóng dáng hắn càng trở nên rõ rệt, mang theo một loại áp bức khó nói thành lời.
Đôi mắt hắn sâu thẳm.
Hai mí rõ nét, đường nét sắc lạnh, đồng tử màu hổ phách đặc trưng phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt. Dáng mắt tam bạch khiến ánh nhìn của hắn luôn mang theo một loại cảm giác xa cách, nguy hiểm, không thể lẫn vào đâu được.
Hứa Điềm Điềm khẽ ngẩn ra.
Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt hắn, như bị kéo lại, không thể dời đi. Thời gian trong khoảnh khắc ấy dường như kéo dài vô hạn.
Cho đến khi.
Một bàn tay thô ráp bất ngờ chạm vào cánh tay cô.
“Cô gái trẻ, có xe chưa? Chưa có thì tôi đưa cô đi.” - Giọng nói lẫn trong sự chèo kéo quen thuộc của đám tài xế ngoài sân bay.
Hứa Điềm Điềm còn chưa kịp phản ứng.
“Bốp!”
Một tiếng động khô gọn vang lên.
Tư Không Trầm Chu đã hất phăng tay gã tài xế kia ra.
Động tác dứt khoát, không hề nể nang.
Hắn khẽ hạ giọng, trầm thấp mà lạnh lẽo: “Không cần. Người này đã có xe rồi.”