Chương 3: Về Nhà Hắn - Tiểu Hạt Điều
Mặt đường bê tông vốn cứng cáp, nhưng dưới lớp tuyết phủ mỏng lại trở nên ẩm ướt và trơn trượt.
Hứa Điềm Điềm giữ nguyên tư thế, chống tay lên thành cửa xe, nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Không khí trong xe có chút ngột ngạt, cô tiện tay nhấn nút hạ cửa kính xuống.
Gió mùa đông ở Trường Xuân lập tức ùa vào, lạnh buốt đến tận xương. Trầm Chu đang tập trung lái xe, ban đầu không mấy để ý đến hành động của cô, nhưng chỉ một lúc sau, luồng gió lạnh kia đã trở nên quá mức. Dù hắn có lạnh lùng đến đâu, quen sống như một khối băng, thì cái rét năm nay… ngay cả hắn cũng không muốn chịu thêm.
Một tay hắn vẫn giữ chặt vô lăng, tay còn lại nhanh chóng vươn ra, nhấn nút đóng cửa kính trên bảng điều khiển. Kính xe lập tức nâng lên, chặn đứng luồng gió lạnh bên ngoài. Không dừng lại ở đó, hắn còn tiện tay khóa luôn chức năng cửa kính, không cho cô có cơ hội hạ xuống lần nữa.
Tiểu Điềm hơi ấm ức quay sang nhìn hắn, ánh mắt có chút bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Trầm Chu chỉ khẽ cong môi, như thể rất hài lòng với phản ứng của cô.
Phía trước vừa vặn chuyển đèn đỏ, con số đếm ngược hiển thị 50 giây. Hắn đạp phanh, chiếc xe dừng lại ngay ngắn trước vạch. Không gian lại rơi vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ khe khẽ. Đầu ngón tay hắn gõ nhịp lên vô lăng, từng tiếng nhỏ đều đều, nhưng lại mang theo chút bức bối khó chịu khó nhận ra.
Bỗng nhiên, Tiểu Điềm lên tiếng: “Trầm Chu, anh… lấy vợ chưa?”
Động tác của hắn khựng lại.
Đầu ngón tay đang gõ trên vô lăng dừng giữa không trung, thoáng run nhẹ. Trong ánh mắt hắn lướt qua một tia dao động rất nhanh nửa phần kích động, nửa phần kiềm chế.
Một lúc sau, hắn mới nhàn nhã đáp: “Bàn tay này của tôi… em xem, có nhẫn không?”
Tiểu Điềm hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống bàn tay trái của hắn đang đặt trên vô lăng. Cô nhìn một lúc, như chưa kịp hiểu ý hắn. Cho đến khi hắn thu tay lại, đồng thời đạp ga, chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh trong màn đêm lạnh giá.
Lúc đó, cô mới chợt nhận ra.
Hắn…
Vẫn chưa có vợ.
Nửa tiếng sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng nhà. Điềm Điềm mở cửa bước xuống, vừa đứng vững đã nhận ra nơi này quen thuộc đến mức khiến lòng cô khẽ chấn động. Cô vốn tưởng hắn sẽ đưa mình đi ăn ở đâu đó, không ngờ… lại là nhà hắn.
Sắc mặt cô thoáng biến đổi, đứng lại ngay ngoài sân, không nhịn được mà lên tiếng chất vấn: “Tư Không Trầm Chu, anh… sao lại đưa tôi đến đây? Tôi đã nói là về khách sạn của tôi mà?”
Tư Không Trầm Chu nhìn cô, không đáp ngay. Hắn chỉ đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô, động tác quen thuộc đến mức khiến người ta khó chịu, rồi lạnh nhạt nói: “Hứa Điềm Điềm, bỏ cái kiểu ‘tôi này, tôi nọ’ với tôi đi. Nghe chướng tai lắm.”
“Hả?” - Cô khẽ sững lại, nhất thời không kịp phản ứng.
Hắn cũng không giải thích thêm, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào trong nhà. Động tác dứt khoát, như thể chuyện này vốn dĩ là điều hiển nhiên.
Cánh cửa mở ra.
Tiểu Điềm bước vào, ánh mắt vô thức lướt quanh không gian quen thuộc. Nơi này… trước kia cô đã từng đến rất nhiều lần, thậm chí còn từng ở lại qua đêm. Mọi thứ trong nhà từ cách bài trí cho đến từng món đồ nhỏ gần như đều do chính tay cô chọn lựa và sắp xếp.
Bộ sofa màu kem nhạt.
Rèm cửa màu be.
Cả những khung ảnh nhỏ đặt trên kệ ảnh của cô và hắn, chụp chung trong những ngày tháng đã qua.
Tất cả…
Vẫn y nguyên như cũ.
Không có bất kỳ thay đổi nào.
Điềm Điềm thoáng sững người, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc không kịp che giấu. Cô quay sang nhìn hắn, giọng mang theo chút chần chừ: “Mấy thứ này… anh không vứt đi sao?”
Trầm Chu không trả lời.
Hắn dường như hoàn toàn phớt lờ câu hỏi ấy, chỉ thuận tay cởi chiếc áo măng tô màu xám lông chuột, tùy tiện ném lên thành ghế sofa.
Thân hình cao lớn, lưng thẳng tắp, đường nét rắn chắc hiện rõ trong ánh đèn ấm, tất cả đều lọt vào tầm mắt cô một cách rõ ràng.
Hắn không quay đầu lại.
Chỉ trầm giọng căn dặn: “Đi đường dài, nghỉ ngơi một chút đi. Tôi nấu ăn xong sẽ đem lên cho em.”
Điềm khẽ cười.
Nụ cười dịu đi rất nhiều so với trước đó.
Cô gật đầu, giọng nói cũng nhẹ lại: “Ừ… cảm ơn anh.”
…
Trong lúc chờ Trầm Chu nấu ăn dưới bếp, Điềm Điềm chậm rãi đi dạo một vòng quanh nhà. Không gian quen thuộc đến mức khiến từng bước chân của cô đều trở nên nhẹ đi, như sợ phá vỡ điều gì đó đang lặng lẽ tồn tại. Bất chợt, ánh mắt cô dừng lại nơi một góc nhỏ sau cầu thang một sinh vật nhỏ bé cuộn tròn, bộ lông mang sắc lilac hiếm thấy, pha trộn giữa xám nhạt và tím nhạt, mềm mại như một đám mây.
Cô khẽ vươn tay, định chạm vào.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa đến gần, “meo…” một tiếng khe khẽ vang lên. Sinh vật nhỏ kia tỉnh giấc, chậm rãi ngẩng đầu. Gương mặt tròn xoe, mập mạp đáng yêu, đôi mắt còn lơ mơ vì ngủ chính là Tiểu Hạt Điều.
Bé mèo Munchkin chân ngắn.
Là “đứa con” mà cô và hắn từng cùng nhau nuôi dưỡng.
Hứa Điềm Điềm khẽ khựng lại.
Ký ức trong đầu thoáng qua khi đó, Trầm Chu vốn dĩ không hề thích mèo. Hắn chê nó lắm lông, chỉ biết ăn rồi ngủ, còn tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt. Nhưng rồi, vì cô thường xuyên ở lại đây, vì cùng nhau chăm sóc, cho ăn, dọn dẹp… dần dần, hắn cũng không còn đẩy nó ra xa nữa.
Thậm chí.
Còn ngầm chấp nhận sự tồn tại của nó.
“Hạt Điều…” Giọng cô khẽ run.
Cô cúi người, ôm lấy thân hình tròn trịa kia vào lòng. Lông mèo mềm mại áp vào tay, mang theo hơi ấm quen thuộc đến mức khiến mắt cô bất giác đỏ lên.
Hứa Điềm Điềm nhẹ nhàng xoa đầu nó, giọng nói nghèn nghẹn: “Hạt Điều… mẹ xin lỗi… đã bỏ con lâu như vậy. Điều Điều bé cưng của mẹ…”
Cô bế nó đến sofa, ngồi xuống, ôm trong lòng, từng cái vuốt ve đều dịu dàng như sợ làm nó đau.
Tiểu Hạt Điều dường như cũng nhận ra cô.
Nó khẽ dụi đầu vào lòng cô, kêu lên mấy tiếng “meo meo meo”, giọng mềm mại, quấn quýt, như đang làm nũng.
Không gian bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
…
Một lúc sau, từ phía bếp, Trầm Chu bước ra.
Trong tay hắn là hai phần cháo bò còn bốc khói, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa trong không khí.
Ánh mắt hắn lướt qua. Dừng lại nơi một người một mèo đang quấn quýt trên sofa.
Sắc mặt hắn không đổi, chỉ khẽ hạ giọng, lạnh nhạt nói: “Bước xuống, về chỗ ngủ đi.”
Tiểu Hạt Điều giả vờ như không nghe thấy, vẫn ngoan cố dụi đầu vào lòng Hứa Điềm Điềm, cái đuôi nhỏ khẽ ve vẩy. Cô bật cười, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên thân hình mập mạp mềm mại của nó, ôm chặt vào lòng. Ánh mắt cô mang theo chút ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Trầm Chu: “Ngạc nhiên thật đấy… anh không thích Hạt Điều mà, sao lại nuôi nó béo ú thế này?”
Tư Không Trầm Chu im lặng một thoáng, ánh mắt lướt qua con mèo trong lòng cô, rồi nhàn nhạt đáp: “Tôi không nuôi nó, là nó tự sinh tồn trong nhà tôi.”
Hứa Điềm Điềm không nhịn được bật cười thành tiếng, giọng mang theo ý trêu chọc: “Tự sinh tồn? Anh nói dối mà không biết ngượng à? Hạt Điều béo thế này, lông lại mượt như vậy… là anh không nỡ bỏ nó đi, đúng không?”
Trầm Chu khẽ nhíu mày, dường như không muốn nghe cô nói thêm, trực tiếp cầm muỗng, đưa tới nhét vào miệng cô: “Mau ăn đi, nói nhiều.”
Cô liếc hắn một cái, nhưng cũng không phản kháng, chỉ cúi đầu ăn cháo. Hương vị quen thuộc lan trên đầu lưỡi khiến cô thoáng sững lại. Món cháo bò này… trước kia chính tay cô dạy hắn nấu, không ngờ đến bây giờ, lại có ngày được ăn món hắn tự tay làm. Món cháo này không khó, nhưng người ăn lại kén. Hắn thích cho đậu đỏ, còn cô lại ghét, nên mỗi lần nấu đều phải chia làm hai phần. Đêm nay cũng vậy bát của hắn có đậu đỏ, còn của cô thì không.
Tiểu Hạt Điều nằm gọn trên chân cô, thỉnh thoảng kêu “meo meo” vài tiếng nũng nịu. Hứa Điềm Điềm vừa ăn, vừa vuốt ve nó, động tác tự nhiên như chưa từng rời đi.
Trầm Chu nhìn cảnh đó, trong lòng bỗng dâng lên một tia khó chịu. Hắn đứng dậy, bước qua, không nói lời nào liền bế Tiểu Hạt Điều lên, mang nó về ổ riêng. Nhưng chưa đầy một phút sau, khi hắn vừa quay lại sofa, muỗng cháo còn chưa kịp đưa lên miệng, thì con mèo kia đã chạy vèo một cái, lại lao về phía Hứa Điềm Điềm, tiếp tục chiếm lấy vị trí quen thuộc.
Trầm Chu tặc lưỡi một tiếng, giọng nói mang theo chút châm biếm: “Giá như năm đó, chủ của nó… cũng biết quay lại thì tốt rồi.”
Điềm Điềm nghe vậy, động tác khuấy cháo trong tay khẽ chậm lại. Cô biết rõ hắn đang nói đến ai, nhưng cũng không phản ứng quá lớn, chỉ thở dài một hơi, giọng điệu nhàn nhạt: “Cũng đã một năm rồi… anh vẫn chưa lấy vợ, cũng lạ thật đấy.”
Trầm Chu không do dự đáp lại: “Tôi không lấy vợ, là vì người đó… không phải là Hứa Điềm Điềm.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt sâu lại: “Tôi biết em có nỗi khổ. Nhưng em cứ thế rời đi, cắt đứt mọi liên lạc, còn để lại một lá thư chia tay… nực cười thật. Tôi đã đồng ý đâu?”
Hứa Điềm Điềm tròn mắt nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện lên một tia dao động. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ đi: “Em không ở lại lâu đâu… chỉ một tuần thôi, rồi em lại phải đi.”
Cô dừng một chút, rồi hỏi: “Anh… làm sao biết em về nước mà đến đón?”
Trầm Chu dựa lưng vào sofa, đáp một cách thản nhiên: “Tâm linh.
“Hả?”
“Tâm linh.” Hắn nhún vai, lặp lại, giọng điệu bình thản đến mức khiến người ta không biết là thật hay đùa.