Tàn Tích

Chương 1: Trường Xuân - Gặp Gỡ (1)

Trước Sau

break

Chương 1: Trường Xuân - Gặp Gỡ (1)

Sân bay quốc tế Long Gia Trường Xuân.

Chuyến bay CZ698 của China Southern Airlines chạm bánh xuống đường băng. Thân máy bay khẽ rung lên một nhịp, rồi dần ổn định giữa màn đêm phủ tuyết mỏng.

Giọng nữ tiếp viên trưởng vang lên qua hệ thống loa tròn trịa, rõ ràng chậm rãi, ngôn ngữ tiếng Trung dịu dàng mà lại quen thuộc.

Hứa Điềm Điềm khẽ cong môi cười.

Cô chậm rãi thu dọn đồ đạc, từng món một được xếp gọn vào chiếc túi xách tay. Động tác không vội vàng, cũng không chậm rãi, song cô xoay đầu nhìn ra bên ngoài. 

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn sân bay trải dài, phản chiếu lên lớp tuyết mỏng, lạnh lẽo.

Khoang máy bay dần trở nên ồn ào. Âm thanh mở dây an toàn, tiếng hành khách đứng dậy, kéo vali, xen lẫn vài câu trò chuyện khe khẽ.

Hứa Điềm Điềm vẫn ngồi yên tại chỗ.

Cô đợi.

Đợi tín hiệu cho phép rời máy bay.

Đợi cánh cửa phía trước mở ra.

Sau khi xuống máy bay, Hứa Điềm Điềm theo dòng người bước vào sân bay qua ống lồng chuyên dụng.

Cánh cửa mở ra, một luồng không khí lạnh xen lẫn hơi ấm không thật lập tức bao trùm lấy cô. Trước mắt là sảnh sân bay quốc tế rộng lớn, dòng người qua lại không ngớt. Tiếng bước chân, tiếng vali kéo trên nền gạch, tiếng trò chuyện xen lẫn những thông báo phát ra từ loa, tất cả hòa thành một âm thanh ồn ào nhưng lại quen thuộc đến lạ.

Một cảm giác lâng lâng khẽ dâng lên trong lòng cô.

Giống như bao hành khách khác, Hứa Điềm Điềm đi theo biển chỉ dẫn, tiến về khu vực phòng chờ hạng thương gia. Hành lý ký gửi đã được nhân viên mặt đất sắp xếp, sẽ nhanh chóng được đưa tới sau.

Không gian phòng chờ yên tĩnh hơn hẳn bên ngoài.

Ánh đèn dịu nhẹ, ghế ngồi rộng rãi, mọi thứ đều mang theo một cảm giác thư giãn. Cô chọn một vị trí gần cửa kính, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Không lâu sau, một nữ nhân viên phục vụ bước tới.

“Thưa quý khách, mời dùng trà ấm.” - Giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.

Hứa Điềm Điềm ngẩng đầu. Trước mặt cô là một ly trà chanh hoa đậu biếc còn ấm, màu nước trong veo pha chút xanh tím nhạt, tinh tế đến mức khiến người ta khó rời mắt.

Hương trà thoang thoảng lan tỏa mùi lục trà đặc trưng của Trung Quốc.

Quen thuộc.

Cô khẽ mỉm cười, đưa tay nhận lấy ly trà, đầu ngón tay chạm vào lớp ấm còn vương lại trên thành cốc.

“Cảm ơn.” - Giọng nói nhẹ nhàng, lễ độ.

Hứa Điềm Điềm dùng cả lòng bàn tay áp vào thân tách trà.

Hơi ấm lan tỏa, thấm qua da thịt, chậm rãi truyền đến từng mạch cảm giác trong cơ thể. Một thứ ấm áp dịu dàng, xen lẫn hương trà nhè nhẹ loại lục trà quen thuộc đến mức khiến người ta không khỏi sinh ra hoài niệm.

Cô khẽ ngẩn ngơ, nâng tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Vị đầu tiên chạm vào đầu lưỡi là…

Đắng.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, vị đắng ấy lại tan ra, nhường chỗ cho một tầng vị ngọt dịu len lỏi phía sau.

Đắng trước.

Ngọt sau.

Hứa Điềm Điềm khẽ cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt trà tĩnh lặng. Làn nước trong veo phản chiếu ánh đèn dịu nhẹ, yên ả đến mức như có thể giữ lại mọi suy nghĩ đang chao đảo trong lòng cô.

Trong một thoáng, thời gian dường như chậm lại.

Rồi bất chợt, như vừa nhớ ra điều gì đó. Cô giật mình, đặt vội tách trà xuống bàn, đưa tay lục lọi chiếc túi xách nhỏ bên người. Những ngón tay thoáng có chút lúng túng, tìm kiếm nhanh hơn bình thường.

Chiếc điện thoại.

Cuối cùng cũng được lấy ra.

Màn hình sáng lên, và lúc đó, cô mới nhận ra, chế độ máy bay… vẫn chưa tắt.

Hứa Điềm Điềm khẽ cau mày, nhanh tay chạm vào màn hình, tắt chế độ ấy đi.

Ngay khoảnh khắc tín hiệu được khôi phục.

Một loạt thông báo ập đến.

Cuộc gọi nhỡ.

Tin nhắn.

Thông báo.

Tất cả đồng loạt hiện lên, nhấp nháy liên tục trên màn hình, dồn dập đến mức như đang nhảy theo một điệu nhạc disco hỗn loạn.

Ánh sáng phản chiếu lên đôi mắt cô, và trong tích tắc ấy, một cuộc gọi mới lại đến.

Màn hình sáng lên lần nữa, cái tên hiển thị rõ ràng, ngắn gọn đến mức khiến người ta không thể làm ngơ.

“Tư Không Trầm Chu.”

Ánh mắt Hứa Điềm Điềm dừng lại trên màn hình vài giây.

Không dao động.

Không ngạc nhiên.

Chỉ là… nhìn thấy, rồi thôi.

Cô bình thản dời mắt đi, như thể cái tên kia hoàn toàn không liên quan đến mình. Không bắt máy, cũng không để tâm thêm. Ngón tay khẽ chạm, tắt âm chuông.

Màn hình tối lại.

Cô tiện tay bỏ điện thoại vào túi xách.

Đúng lúc đó, nhân viên mặt đất đẩy hành lý đến.

“Thưa quý khách, hành lý của cô đã được chuyển tới.”

Hứa Điềm Điềm khẽ gật đầu, nhận lấy vali của mình. Không nán lại thêm, cô xoay người, rời khỏi phòng chờ VIP.

Cánh cửa phía sau khép lại.

Ngay lập tức, âm thanh náo nhiệt bên ngoài ập đến tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân, tiếng loa thông báo đan xen không dứt.

Cô bước đi.

Bình thản.

Giữa dòng người tấp nập, bước chân cô không nhanh, cũng không chậm, như một điểm tĩnh lặng lướt qua mọi xô bồ.

Ra khỏi cửa sân bay quốc tế.

Không khí lạnh ập vào, mang theo chút khô hanh của mùa đông phương Bắc.

Một dãy tài xế taxi đứng chờ sẵn, người thì gọi khách, người thì tiến lên chèo kéo, âm thanh hỗn tạp vang lên liên hồi.

Hứa Điềm Điềm dừng lại.

Ánh mắt lướt qua từng chiếc xe, từng khuôn mặt, như đang cân nhắc điều gì đó. Một chút chần chừ thoáng qua, nhưng rất nhanh đã bị che giấu.

Đột nhiên.

Một bóng người cao lớn tiến đến.

Chiếc áo măng tô màu xám lông chuột phủ xuống, che khuất tầm nhìn của cô.

Không kịp tránh.

Cũng không kịp phản ứng.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, rõ ràng, mang theo chút lạnh lẽo: “Hứa Điềm Điềm, em không sợ bị bắt cóc sao?”

Khoảnh khắc ấy.

Đôi mắt cô khẽ mở to.

Sự bình tĩnh trước đó như bị xé rách trong một giây ngắn ngủi. Trong ánh nhìn, cảm xúc dao động mãnh liệt, không còn che giấu được nữa.

Cô từ từ ngẩng đầu.

Ánh mắt chạm vào người đứng trước mặt.

“Là anh. Thật sự là anh.” - Cổ họng như bị nghẹn lại trong thoáng chốc.

Hứa Điềm Điềm không kìm được, lời nói bật ra gần như vô thức: “Không… Tư Không Trầm Chu.”

Tư Không Trầm Chu đứng chắn trước mặt cô.

Thân hình cao lớn, bờ vai rộng thẳng, gần như che khuất toàn bộ tầm nhìn phía trước. Dưới ánh đèn vàng nhạt lạnh lẽo của sân bay, bóng dáng hắn càng trở nên rõ rệt, mang theo một loại áp bức khó nói thành lời.

Đôi mắt hắn sâu thẳm.

Hai mí rõ nét, đường nét sắc lạnh, đồng tử màu hổ phách đặc trưng phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt. Dáng mắt tam bạch khiến ánh nhìn của hắn luôn mang theo một loại cảm giác xa cách, nguy hiểm, không thể lẫn vào đâu được.

Hứa Điềm Điềm khẽ ngẩn ra.

Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt hắn, như bị kéo lại, không thể dời đi. Thời gian trong khoảnh khắc ấy dường như kéo dài vô hạn.

Cho đến khi.

Một bàn tay thô ráp bất ngờ chạm vào cánh tay cô.

“Cô gái trẻ, có xe chưa? Chưa có thì tôi đưa cô đi.” - Giọng nói lẫn trong sự chèo kéo quen thuộc của đám tài xế ngoài sân bay.

Hứa Điềm Điềm còn chưa kịp phản ứng.

“Bốp!”

Một tiếng động khô gọn vang lên.

Tư Không Trầm Chu đã hất phăng tay gã tài xế kia ra.

Động tác dứt khoát, không hề nể nang.

Hắn khẽ hạ giọng, trầm thấp mà lạnh lẽo: “Không cần. Người này đã có xe rồi.”

Ánh mắt hắn không thèm liếc qua đối phương thêm một lần nào.

Gã tài xế thoáng sững lại, rồi nhìn thấy khí thế của hắn, cuối cùng chỉ lầm bầm vài câu khó chịu, quay người rời đi.

Không khí trong khoảnh khắc ấy lại trở nên yên tĩnh.

Tư Không Trầm Chu cúi đầu.

Ánh mắt hắn rơi xuống tay cô.

Không hỏi.

Cũng không chờ.

Hắn trực tiếp nắm lấy tay Hứa Điềm Điềm.

Bàn tay hắn lớn, bao trọn lấy tay cô. Lòng bàn tay ấm nóng, mang theo lực đạo vững chắc, như thể chỉ cần nắm lấy là sẽ không buông ra.

Cảm giác ấy.

Vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.

Hứa Điềm Điềm khẽ run nhẹ, nhưng không kịp rút tay lại.

Tư Không Trầm Chu đã kéo cô đi, không nhanh, nhưng cũng không cho phép từ chối.

Hai người băng qua con đường trước sân bay, ánh đèn xe qua lại phản chiếu lên mặt đất ẩm lạnh.

Gió đêm thổi qua.

Mang theo hơi lạnh cắt da của phương Bắc.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một chiếc xe màu đen đỗ bên lề.

Không nói thêm lời nào.

Chỉ siết nhẹ tay cô một cái.

Như một sự khẳng định.

Rồi mở cửa xe.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương