Sau Khi Bị Bá Chủ Thảo Nguyên Cường Thủ Hào Đoạt

Chương 16

Trước Sau

break

"Lan nhi? Y còn sống sao?"

"Đình nhi, ngươi nói cho ta biết ca ca ngươi ở đâu được không? Ta thực sự muốn gặp y, chuyện của Tề bá phụ ta thực sự xin lỗi, ta nên đích thân đến xin lỗi y."

Tề Triều Đình không nói chuyện Tề Hành Lan sắp thành hôn với Hồi Lâm, chỉ hàm ý nói rằng hai huynh muội họ đều phải đến Tây Nguyên.

Sau đó, Thẩm Đình Hàn lấy lý do bảo vệ nàng, yêu cầu cùng đi với Tề Triều Đình về vương đình.

Tề Triều Đình nghĩ lao động miễn phí không dùng thì thật uổng, cũng không quản hắn ta nữa.

"Chỉ có bấy nhiêu thôi, ta tuyệt đối không giấu diếm một chút nào."

Tề Triều Đình thấy ca ca không có dấu hiệu nổi giận, lại dùng giọng nũng nịu nói: "Ca, không được thấy hôn lễ của huynh, ta vốn đã đủ xui xẻo rồi, lại còn gặp phải Thẩm Đình Hàn cái tên xấu xa đó, ta buồn lắm mà huynh cũng không an ủi ta!"

Tề Hành Lan hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nhìn tiểu nha đầu đang làm nũng, vẫn ôm nàng một cái: "Được rồi, đi nghỉ đi, muội tạm thời ở thiên điện đi, để muội ở một mình trong một cung điện lớn như vậy, muội cũng không ở nổi."

"Vâng!" Tề Triều Đình không còn vẻ mệt mỏi muốn chết đi được như vừa nãy, lập tức nhảy dựng lên đi ra ngoài điện.

"Ca, ta đi đây, tạm biệt!"

"Ừm."

Ngày hôm đó, Hồi Lâm lại ngủ ở chỗ Tề Hành Lan, Tề Hành Lan giờ đã biết hắn đến nhất định sẽ không buông tha y.

Nhưng lại nghĩ, gần đây hình như hắn có chút bận rộn, tối nay mình chi bằng cứ chiều lòng hắn thêm một lần.

Hồi Lâm đến vào buổi tối, nghe Tề Hành Lan chịu nhượng bộ, đêm đó quả nhiên không buông tha y.

Đợi đến khi ngón tay Tề Hành Lan không còn sức lực nữa, Hồi Lâm mới tha cho y. Đây là giới hạn thể lực của Tề Hành Lan, chứ không phải giới hạn của Hồi Lâm.

Tề Hành Lan cảm thấy mình mềm lòng quả là có bệnh, căn bản không nên mềm lòng với tên nam nhân dễ được đằng chân lân đằng đầu này như vậy.

Đạo lý này, Tề Hành Lan phải đến khi thân thể mệt nhoài mới hiểu ra.

Hồi Lâm nhẹ nhàng ôm Tề Hành Lan từ phía sau, lại vùi đầu vào cổ y, giọng khàn khàn nói: "Thực sự rất thích Lan nhi."

Tề Hành Lan không còn sức lực đẩy hắn ra, mặc kệ hắn ôm.

"Tối mai có yến tiệc, chiêu đãi Đại Chu sứ đoàn từ xa đến."

"Lan nhi đi cùng ta nhé, đừng sợ, có ta ở đây không cần sợ bọn họ."

Tề Hành Lan quay đầu lại, đối diện với đôi mắt chứa đầy tình ý của hắn, y khó khăn dời ánh mắt đi, khẽ đáp: "Ừm."

Ngày hôm sau tuyết rơi càng lớn hơn, nhưng may mà Tề Hành Lan không ra ngoài nhiều, chỉ ngồi trong điện ngắm tuyết, rất thư thái.

Yến tiệc tối không chỉ có Đại Chu sứ đoàn, mà còn có vài vị đại thần của Tây Chu.

Thẩm Đình Hàn vẫn chưa đến, Hồi Lâm thấy chỗ chuẩn bị cho hắn ta còn trống, liền nén lại, yến tiệc vẫn chưa bắt đầu.

"Thời tiết thất thường, nên thần đến muộn, mong Vương thượng xá tội."

Người đến có giọng nói trong trẻo ôn hòa, như ngọc ấm cũng như gió mát.

Người Tây Nguyên nhìn về phía cửa điện, hơi thở của quần thần nghẹn lại.

Chỉ thấy người đến một thân áo bào màu trắng, khoác ngoài áo choàng lông cáo bạc, hắn ta vừa bước vào vừa giơ tay phủi đi lớp tuyết đọng trên vai lúc ở ngoài điện.

Thẩm Đình Hàn vừa dứt lời, lại quỳ gối dưới đài, hành đại lễ quân thần theo lễ nghi Đại Chu.

"Phục Huyên đứng dậy, đường xa đến, cũng vất vả rồi."

"Hôm nay chỉ là để đón gió tẩy trần cho chư thần Đại Chu, không cần đa lễ."

"Thần tuân chỉ." Thẩm Đình Hàn đứng dậy mới ngước mắt nhìn Hồi Lâm một cái.

Lần đầu gặp mặt, lại dùng tên tự để gọi, vị Tây Nguyên vương này hẳn là đã tìm hiểu về lễ nghi Đại Chu.

Khi Thẩm Đình Hàn đi về phía bên phải, ánh mắt lướt qua lại thấy trên ghế bên cạnh Hồi Lâm cũng có một thiếu niên ngồi.

Hắn ta đã nghe nói Tây Nguyên Vương cưới một thiếu niên Trung Nguyên, nghĩ cùng xuất thân một nước, Thẩm Đình Hàn cũng nhìn khuôn mặt thiếu niên kia.

Tiếng tim đập của Thẩm Đình Hàn cực kỳ dữ dội.

Thẩm Đình Hàn không biết mình nên vui hay nên buồn, y còn sống, thậm chí còn sống rất tốt.

Chỉ là… y đã thành hôn với người khác.

Tề Hành Lan lạnh lùng nhìn về phía này, Thẩm Đình Hàn tự biết thất lễ, ánh mắt u ám cúi xuống, ngồi vào chỗ của mình không nói lời nào.

Sự giao thoa và thay đổi ánh mắt giữa Thẩm Đình Hàn và Tề Hành Lan vừa rồi bị Hồi Lâm nhìn thấy rõ mồn một, trực giác mách bảo hắn rằng giữa hai người bọn họ không hề đơn giản.

"Phục Huyên sao lại im lặng lâu đến vậy?"

"Thần không ngờ Vương thượng lại dùng tên tự của thần để xưng hô, có chút thụ sủng nhược kinh."

"Nghĩ rằng Vương thượng cũng có hiểu biết về lễ nghi Đại Chu?"

Hồi Lâm nghe xong liền mỉm cười, đối diện với ánh mắt của Thẩm Đình Hàn, hắn nắm lấy tay Tề Hành Lan bên cạnh: "Đâu chỉ là có hiểu biết, Vương hậu của cô chính là sinh ra ở Trung Nguyên Đại Chu."

Biểu cảm của Thẩm Đình Hàn trở nên không tự nhiên, giọng điệu cũng có phần cứng nhắc: "Vẫn chưa chúc mừng Vương thượng và Vương hậu đại hôn."

"Đa tạ đại nhân." Không đợi Hồi Lâm nói, Tề Hành Lan đã mở lời trước, giọng điệu lạnh lùng đồng thời rút tay khỏi tay Hồi Lâm.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc