Sau Khi Bị Bá Chủ Thảo Nguyên Cường Thủ Hào Đoạt

Chương 17

Trước Sau

break



“Tốt! Cô…” Hồi Lâm thấy không vừa mắt, cất lời cắt ngang chuyện trò của hai người.

“Vương thượng, ta muốn ra ngoài dạo một lát.” Tề Hành Lan quay sang.

“Lan nhi cứ đi đi.” Hồi Lâm gật đầu, lại liếc nhìn Phúc Văn rồi nói: “Cứ để Phúc Văn đi theo ngươi.”

Tề Hành Lan khẽ gật đầu, đứng dậy rời khỏi chính điện từ một bên.

Ánh mắt của Thẩm Đình Hàn vô thức đuổi theo y, Hồi Lâm thấy vậy thì mặt đầy vẻ không vui: "Phục Huyên, chúng ta uống rượu.”

“Rượu Tây Nguyên nồng liệt, ngươi đến từ Trung Nguyên, không biết có quen không?” Nói, Hồi Lâm ngửa cổ dốc cạn chén rượu trong tay.

Thẩm Đình Hàn không chối từ được, đành phải ở lại cùng uống.

Tề Hành Lan không đi xa, chỉ dạo vài vòng trên con đường gần ngoài điện, vẻ mặt lo lắng đến mức ngay cả Phúc Văn cũng nhận ra sự khác lạ.

“Vương hậu sao thế ạ? Có phải bị đoàn sứ giả Đại Chu kia ảnh hưởng đến tâm trạng tốt không?”

Tề Hành Lan nhìn nàng, vẻ mặt hơi kinh ngạc, dường như không ngờ mình lại biểu lộ rõ ràng đến vậy.

“Ngươi cũng nhìn ra sao?”

Phúc Văn gật đầu: "Ngài ngày thường chưa từng có lúc nào không vui như thế này.”

Phúc Văn nghĩ, đó là vì Vương thượng luôn biết cách dỗ dành Vương hậu rất tốt.

“Hỏng rồi!”

Đến cả tiểu nha đầu Phúc Văn này còn nhìn ra, vậy thì Hồi Lâm chắc chắn cũng sẽ đoán được giữa y và Thẩm Đình Hàn kia có chút chuyện cũ không tiện nói ra.

Hắn biết mà lại không hỏi y một lời nào, vậy thì chỉ biết một mình ôm cục tức, chuyện này không xong rồi, Tề Hành Lan quay người đi ngay: "Phúc Văn, chúng ta trở về đại điện!”

“Vâng.” Phúc Văn phải đi nhanh mới theo kịp Tề Hành Lan ở phía sau.

Quả nhiên, sự việc không nằm ngoài dự liệu của y, đợi khi y quay trở lại thì thấy những người khác đều đã tan cả, chỉ còn lại Hồi Lâm đang kéo Thẩm Đình Hàn cùng uống rượu, y lại đưa mắt ra hiệu cho tiểu thái giám chuyên rót rượu bên cạnh.

Tiểu thái giám hiểu ý của Vương hậu, nhưng chỉ đành lắc đầu, hắn nào dám khuyên can Vương thượng chứ!

Tề Hành Lan đành bất lực, chỉ có thể bước tới đoạt lấy chén rượu của Hồi Lâm. Hồi Lâm giận dữ nhìn sang, thấy là Tề Hành Lan thì sắc mặt liền dịu lại: "Lan nhi đã về rồi.”

"Huynh đừng uống nữa!” Tề Hành Lan lại nhìn Thẩm Đình Hàn, tửu lượng của hắn ta kém hơn, lúc này nửa thân trên đã lắc lư, nói năng lảm nhảm không rõ ràng.

“Cả ngươi nữa, Thẩm Đình Hàn ngươi cũng buông chén xuống cho ta!”

“Vương hậu điện hạ còn nhớ thần không?” Giọng hắn ta rất buồn bã, nhưng Tề Hành Lan không hề lay động: "Nhớ, thì sao?”

“Ngươi có lời gì muốn nói? Vẫn là nói trước mặt phu quân hiện tại của ta đi?”

“Thẩm Đình Hàn, làm người đều phải giữ chút thể diện, ngươi không cần thì ta cũng cần.” Không đợi hắn ta nói, Tề Hành Lan vẫy tay, hai cung nhân tiến lên một bước.

“Hai ngươi lập tức đưa Thẩm đại nhân về trạm dịch, say đến mức này rồi mà các ngươi cũng không biết khuyên can.”

Thẩm Đình Hàn lúc này đã bất tỉnh nhân sự, hai người đó liền đưa hắn ta đi.

Thấy trong điện chỉ còn lại hai người, Phúc Văn cũng tự giác lui ra ngoài điện: "Vương hậu có việc xin gọi nô tỳ.”

“Ừm.”

Người vừa đi, Hồi Lâm liền ôm chặt Tề Hành Lan vào lòng, dụi dụi bên cổ y mà thì thầm: “Lan nhi có thương ta không?”

Giọng điệu thật đáng thương, Tề Hành Lan thở dài một hơi nói: “Chỉ vì sợ huynh lo lắng nên mới không nói cho huynh biết… Ta và Thẩm Đình Hàn, thời niên thiếu có lẽ quả thật đã có chút tình ý không nên có… Hít!”

Hồi Lâm nghe đến đây thì không vui, ngẩng đầu cắn lên môi dưới của Tề Hành Lan, dùng chút sức lực. Tề Hành Lan dùng lưỡi liếm một chút, vị máu tanh nhẹ lan tỏa trong miệng.

Tề Hành Lan định nổi giận, nhưng Hồi Lâm dường như đã đoán trước, từ cắn chuyển thành hôn, lưỡi cũng đưa vào dây dưa với y. Tề Hành Lan không muốn né tránh, lại dựa vào chút áy náy trong lòng mà cũng chủ động đáp lại.

Khi tình ý dâng cao, Tề Hành Lan bỗng cảm thấy thân thể bay lên, lúc phản ứng lại thì y đã cưỡi trên người hắn rồi.

Xương quai xanh của Tề Hành Lan bị Hồi Lâm chiếm đóng, để lại dấu vết của hắn, tay hắn siết chặt lấy eo y.

Tề Hành Lan nhận ra phản ứng mãnh liệt của nam nhân, lại liên tưởng đến môi trường xung quanh hai người đang ở, giọng nói suýt nữa vỡ thành tiếng: “Đến thiên điện! Hồi Lâm!”

Hồi Lâm dù sao cũng chưa say đến mức hoàn toàn, ngoan ngoãn ôm Tề Hành Lan với tư thế đó. Tư thế này khiến y rất thiếu cảm giác an toàn, chỉ có thể ôm chặt Hồi Lâm.

Đến thiên điện, hai người vẫn giữ nguyên tư thế này. Tề Hành Lan khó chịu muốn nhắm mắt lại, nhưng Hồi Lâm lại thúc giục hành động khiến y không thể không mở mắt nhìn hắn.

“Sau này chuyện với người khác ngươi còn giấu ta không?” Hồi Lâm dừng lại vào lúc quan trọng.

“Hồi Lâm! Huynh khốn nạn!” Tề Hành Lan rưng rưng nước mắt, cầu mà không được đành phải tự mình hành động.

Hồi Lâm vừa hưởng thụ vừa bật cười, Tề Hành Lan không làm được, đành phải cầu xin tha thứ: "Nói cho huynh biết, đều nói hết cho huynh…”

“Ngoan… Lan nhi ngoan, ôm chặt phu quân.”

Tề Hành Lan lớn đến mười tám tuổi thực ra chưa từng đi thuyền, hơi lắc lư khiến y cảm thấy say sóng. Thỉnh thoảng lại có sóng lớn đánh vào thân thuyền, xung quanh Tề Hành Lan lại không có chỗ dựa, chỉ có thể đáng thương ôm chặt lấy khúc gỗ nổi duy nhất còn sót lại mới được yên thân.

Nửa đêm, Tề Hành Lan vẫn nép mình trong vòng tay hắn, giọng nói vẫn chưa hồi phục, khóe mắt vẫn đỏ hoe, thậm chí còn hơi ẩm ướt.

“Hồi Lâm… Khi nhà ta bị tịch biên, ta không cầu hắn có thể nói đỡ cho Tề gia trên triều đình, nhưng hắn thậm chí còn không có một lời thăm hỏi, kể từ đó ta đã cắt đứt mọi liên lạc với hắn rồi.”

“Không nói cho huynh biết là sợ huynh đa nghi, không phải cố ý giấu giếm huynh đâu…”

Hồi Lâm ôm chặt y, cúi đầu hôn lên đỉnh tóc Tề Hành Lan: "Lan nhi, ta không sợ ngươi không thích ta, chỉ sợ ngươi rời xa ta…”

Hồi Lâm rất sợ hãi, có lẽ Tề Hành Lan sẽ rời xa hắn bất cứ lúc nào, mọi thứ hắn đang có bây giờ chỉ là một giấc mộng.

“Sao lại thế được! Ta cả đời cũng không rời xa huynh. Sau này Đình nhi lấy phu quân, ta cũng sẽ bảo con bé tìm một thiếu niên Tây Nguyên. Tóm lại huynh cứ yên tâm, ta sẽ không rời xa huynh đâu!”

Hồi Lâm vui mừng, cười xoa lưng y: "Giờ ta đã yên tâm rồi, ta cũng nhận ra Lan nhi rất thích ta…”

Tề Hành Lan nhận thấy lời này không phải lời đứng đắn gì, lại liên tưởng đến chuyện tối nay, mặt lại đỏ lên muốn thoát khỏi vòng tay hắn: "Huynh câm miệng!”

Hồi Lâm biết y dễ xấu hổ, dỗ dành y liên tục nói “Được được được”, lúc này mới ôm người trở lại vào lòng.

Tề Hành Lan không ngủ được, liền kéo Hồi Lâm hỏi hắn vài vấn đề: "Đoàn sứ giả Đại Chu kia chỉ đến để tặng lễ vật thôi ư? Không nói là muốn hợp tác gì sao?”

“Lan nhi đoán thật đúng, bọn họ đến là vì muốn thông thương biên giới giữa các thành phố. Kỳ trân dị thạch của Tây Nguyên luôn bán chạy ở Trung Nguyên, nhưng Tây Nguyên ta khó trồng lương thực và sản lượng không cao, như vậy có thể bổ sung cho nhau…”

“Thế chẳng phải là nuôi dưỡng binh mã Tây Nguyên sao? Bọn họ cam lòng nuôi hổ gây họa ư?”

“Tây Nguyên vốn đã đủ mạnh rồi, nếu còn phát triển nữa, Đại Chu không lo địa vị của mình bị đe dọa sao?”

Điểm này, Hồi Lâm đương nhiên cũng đã nghĩ tới. Đại Chu tuyệt đối sẽ không tốt bụng như vậy, e là có mục đích khác, nhưng có gì đáng sợ đâu. Tây Nguyên có vô số bảo vật, cho dù là dâng tặng trắng trợn bọn họ cũng không hiếm lạ gì.

“Chúng ta cứ tạm thời tương kế tựu kế, địch không động thì ta cũng không động, cứ xem rốt cuộc mục đích của bọn họ là gì.”

“Ừm, còn cả Thẩm Đình Hàn kia, tuy là người chính trực nhưng dù sao cũng xuất thân từ sĩ tộc Đại Chu, lời hắn nói tuyệt đối không thể tin!”

Hồi Lâm nghe Tề Hành Lan quan tâm mình như vậy, hận không thể kéo y dậy hôn hôn, sờ sờ một lần nữa, nhưng hắn cũng biết đêm nay đã quá đáng lắm rồi, nếu thêm một lần nữa chỉ sợ Lan nhi sẽ nổi giận.

Vì thế hắn chỉ có thể ôm Tề Hành Lan: "Lan nhi lại quan tâm ta đến vậy sao?”

Tề Hành Lan không chịu nổi khuôn mặt hắn áp vào cổ mình, luôn cảm thấy vô cùng sến súa, muốn trốn cũng trốn không được nhưng miệng lại lanh lảnh: “Ta nào có quan tâm huynh, ta chỉ quan tâm đến sự an nguy của Tây Nguyên thôi!”

“Ta biết, ta biết, hoàn toàn không phải vì ta, chỉ là vì Tây Nguyên.” Giọng điệu Hồi Lâm nhẹ nhàng không đúng đắn, hoàn toàn là đang cười y.

"Huynh…”

“Hahaha được rồi, ngủ thôi.” Hồi Lâm chặn lời y lại, Tề Hành Lan chỉ có thể nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng tim vẫn đập rất nhanh.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc