Sau Khi Bị Bá Chủ Thảo Nguyên Cường Thủ Hào Đoạt

Chương 15

Trước Sau

break



Từ Trọng Vân Điện ra, Tề Hành Lan bước nhanh, Hồi Lâm thong dong theo sau y. Thấy Tề Hành Lan đột ngột chậm lại, hắn mới tiến lên trước mặt y: "Sao vậy, khi nãy chẳng phải đi rất nhanh à? Ta còn tưởng ngươi thực sự đã hồi phục nhanh đến thế."

Tề Hành Lan muốn phản bác song lại nghẹn lời, y vừa rồi giả vờ sinh động, hoạt bát trước mặt Vương thái hậu và những người khác là do gắng gượng chịu đựng sự khó chịu, giờ đã không thể giả vờ thêm được nữa nên bước chân tự nhiên chậm lại.

Thế là, y không nói lời nào, cũng không đoái hoài đến hắn, cứ lẳng lặng chầm chậm bước đi. Hồi Lâm muốn nói chuyện, y cũng quay mặt đi không đáp lại, Hồi Lâm thấy y giận thật, lúc này mới có chút bối rối.

"Lan nhi giận rồi à? Ta chỉ đùa chút thôi, tuyệt không có ý cười nhạo ngươi!"

Thấy Tề Hành Lan vẫn làm ngơ, Hồi Lâm liền nảy ra ý, tiến lên một bước ôm y bổng lên.

Các cung nhân xung quanh đều rất tinh ý, cúi đầu làm việc của mình.

"Huynh làm gì vậy! Hồi Lâm, huynh mau thả ta xuống!" Đám cung nhân nghe thấy Vương hậu lại dám gọi thẳng họ tên của Vương thượng, sâu sắc cảm thấy đây không phải điều mình nên nghe, ước gì có thể bịt tai lại.

Tề Hành Lan kêu la nửa ngày, kêu đến đau cả họng, nhưng Hồi Lâm vẫn không hề có ý muốn thả y xuống chút nào, y đành không kêu nữa, ngoan ngoãn để hắn ôm về Lan Tuyền Điện.

"Ai, Đình nhi sao vẫn chưa đến vương đình? Huynh có nhận được tin tức gì chưa?"

Tề Triều Đình vốn đã hứa sẽ gấp rút đi đường, nhất định kịp đại hôn của y, song lại vì đường gặp tuyết lớn phong tỏa mà phải trì hoãn hành trình.

Cho đến hôm nay, vẫn chưa nhận được tin chính xác khi nào bọn họ có thể đến vương đình.

"Có rồi." Hồi Lâm đặt y xuống rồi cũng ngồi lên giường, lại thở dài nói: "Nhưng người cùng đi còn có kẻ khác."

"Ai?" Ngoài đội binh lính hộ tống Tề Triều Đình ra, chẳng lẽ còn có thêm người khác?

"Vì tuyết lớn phong sơn, bọn họ không thể không tạm trú khách điếm, trong tình huống đó, các quán có thể ở được rất hiếm hoi, nên không may gặp phải đoàn người đến Tây Đô dâng lễ vật năm mới của…"

Hồi Lâm nhìn về phía Tề Hành Lan: "Đại Chu sứ đoàn."

Sắc mặt Tề Hành Lan bỗng trở nên không tự nhiên: "Đại Chu sao đột nhiên lại nghĩ đến việc đến Tây Nguyên?"

Ngày thường chẳng phải là quan hệ không can thiệp lẫn nhau ư, sao bên đó lại đột ngột có ý muốn giao hảo.

"E là bởi Tây Nguyên đại bại Hung Nô, bọn họ đột nhiên nhận ra Tây Nguyên là một kình địch không thể xem thường, cho nên mới đến kết giao."

Tề Hành Lan lập tức đứng dậy, giận dữ nói: "Sao có thể! Lão Hoàng đế kia hận không thể một nước độc bá thiên hạ, làm sao cam tâm tình nguyện sống yên ổn với Tây Nguyên?"

"Chẳng qua là kế hoãn binh của bọn họ mà thôi!"

Hồi Lâm thấy y tức giận, kéo y ngồi xuống giường, kiên nhẫn giải thích: "Ta tự nhiên biết, vì vậy chúng ta cũng không cần coi lời muốn giao hảo của bọn họ là thật, nghe cho vui tai là được."

Tâm trạng Tề Hành Lan dịu lại, mới nhớ ra hỏi: "Vậy kẻ đến là ai?"

"Nghe nói là nhi tử của Đại Chu thủ phụ, Thẩm Đình Hàn."

"Thư gửi đến là do hắn viết, ta thấy nét chữ đó cũng không tệ, rất có khí khái."

Tề Hành Lan nghe thấy cái tên đó lại không cười nổi, cái tên này y quen thuộc biết bao, lúc trước đã đường ai nấy đi, giờ phút này cũng chẳng có gì phải lúng túng.

"Là hắn à, vậy thì chữ hắn quả thực viết rất tốt." Chẳng những chữ hắn ta viết tốt, chữ của Tề Hành Lan cũng từng do hắn ta dạy.

Hồi Lâm và Tề Hành Lan quen biết lâu như vậy, nói thế cũng hiểu y được phần nào: "Lan nhi là cố nhân của hắn?"

Tề Hành Lan "Ừm" một tiếng, lén nhìn Hồi Lâm một cái nhưng không dám nói, chúng ta không chỉ là cố nhân, hắn ta còn thích ta.

"Người này không tệ, quả thực có thể xem là quân tử… ưm!"

Hồi Lâm lại hôn y một cái, Tề Hành Lan nghi hoặc nhìn hắn: "Không có chuyện gì hôn ta làm gì!"

"Lan nhi về sau không được khen ngợi nam nhân nào khác."

"Được được được!" Tề Hành Lan không muốn chấp nhặt những chuyện nhỏ nhặt này với người nam nhân hẹp hòi này, liền thuận theo lời hắn.

Hồi Lâm vui vẻ, ôm y lại hôn lại cắn, cuối cùng bị Tề Hành Lan đuổi về Hành Nghi Cung.



Đoàn xe truyền tin, chỉ một ngày nữa là sẽ đến vương đình.

Đại Chu sứ đoàn theo cùng đoàn xe đón Tề Triều Đình đến vương đình. Ngày hôm đó, Tây Đô thành đang lất phất tuyết nhỏ, Tề Hành Lan đợi Tề Triều Đình ở Lan Tuyền Điện.

Chuyện gặp Thẩm Đình Hàn trên đường, Tề Triều Đình còn chưa nghĩ ra nên giải thích với ca ca như thế nào, vừa đến vương đình đã gặp Tề Hành Lan.

Tề Hành Lan đứng trong điện khoanh tay, nửa cười nửa không nhìn nàng. Tề Triều Đình sợ run người, vội vàng thanh minh quan hệ với Thẩm Đình Hàn.

"Ca! Ta không thèm để ý đến hắn, là hắn tự mình bám lấy!"

"Biết ta đến đây còn nhất định phải đi cùng, thật sự phiền chết đi được! Muốn vứt đi cũng không thể thoát khỏi hắn."

Tề Hành Lan suy tư gật đầu, rồi lại nói: "Tề Triều Đình, muội kể lại cho ta từng chữ không sai lệch mỗi lần các ngươi gặp nhau mấy ngày nay!"

Tề Triều Đình rụt cổ lại như con chim cút ngồi trên ghế: "Là như thế này…"

Các thành trì đoàn xe đi qua do địa hình nên rất khó đi, lại gặp tuyết lớn, hành trình của bọn họ không thể không bị trì hoãn, không còn cách nào khác đành phải tạm trú khách điếm.

Thẩm Đình Hàn và bọn họ vốn đã bao trọn khu đất đó với giá cao, lẽ ra bọn họ không còn chỗ.

Lúc đó Tề Triều Đình ở ngay bên cạnh, sau khi biết tin này đành bất lực quay người rời đi, lại đối diện thẳng với Thẩm Đình Hàn vừa từ bên ngoài về.

Thẩm Đình Hàn thấy nàng, đầu tiên là kinh ngạc, sau là vui mừng, tha thiết yêu cầu nàng ở lại đây.

Tề Triều Đình hận hắn ta thấu xương, thấy là hắn ta hận không thể mắng hắn ta hai câu.

"Thẩm Đình Hàn, ngươi đang làm gì? Ngươi sẽ không nghĩ rằng hành động của mình rất khiến người khác cảm động chứ."

"Năm xưa nhà ta gặp biến cố, Thẩm gia các ngươi không hé răng một lời, giờ đây ngươi lại bám lấy! Ngươi coi Tề gia ta là gì, ngươi coi ca ca ta là gì!"
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc