Tề Hành Lan dừng lại một thoáng, chưa quyết định ngay từ đầu đã bại lộ thân phận của mình, bởi vậy sửa sang lại y phục, ngồi xuống thong thả nói: “Ta, là do Vương thượng nhặt về trong lúc giao chiến với Hung Nô, bất quá chỉ là một tên tùy tùng mà thôi.”
Nam nhân kia từ lỗ mũi “hừ” một tiếng, nói: “Ta sớm đã nghe nói Vương thượng khi xuất chinh đã nhất kiến chung tình với một thiếu niên Trung Nguyên, bằng mọi giá cũng muốn cùng người ta thành hôn. Ta thì chưa từng thấy mặt người đó, ngươi đã gặp qua chưa?”
Yến Tự Bình không hề nghĩ đến người mà cháu trai ông yêu thích lại là thiếu niên đang ở trước mắt, mà đích thực coi y như một tên thị vệ, cố gắng dò la được chút tin tức từ chỗ y.
Tề Hành Lan kỳ lạ nhìn ông thêm một cái, đoán chừng là người có quan hệ huyết thống với Hồi Lâm, bằng không ngữ khí này cũng quá đỗi quen thuộc.
“Nô tài dĩ nhiên đã gặp qua, vị thiếu niên đó quả thật là hà tư nguyệt vận, diện mạo như tùng phong thủy nguyệt, cử chỉ tiêu sái phong lưu, đó là tuyệt đối xứng đôi với Vương thượng của chúng ta, đại nhân không cần phải lo lắng!”
Tề Hành Lan khi tự khen ngợi mình thì lại chẳng hề đỏ mặt, một chút ngừng nghỉ cũng không có.
Yến Tự Bình liếc nhìn Tề Hành Lan một cái, xem chừng là không tán đồng lời y, trong lời nói của ông tỏ vẻ bất mãn: “Quả nhiên là lớn lên đẹp, nếu không phải vì muốn cùng người đó quay về thành thân, hiện tại sớm đã có thể đem Hung Nô một lưới bắt hết rồi.”
Tề Hành Lan vốn chỉ muốn cùng ông tùy tiện nói vài câu, nhưng nhắc đến Hung Nô, trong lời nói của y không khỏi nghiêm túc trở lại: “Đại nhân, lời không thể nói như vậy!”
“Hung Nô tuy đất đai nhỏ bé, nhưng thiết kỵ lại hung mãnh, Đại Chu triều ở Trung Nguyên đất rộng lớn nhường ấy, ngay cả lúc thịnh vượng nhất, dù có phái vị Tề tướng quân lợi hại nhất ra chiến trường cũng chỉ có thể miễn cưỡng đánh bại Hung Nô. Ngày nay Tây Nguyên vừa mới khởi thế, quốc gia còn chưa giàu mạnh, Tây Nguyên chúng ta có thể đánh bại Hung Nô đã là đủ lắm rồi.”
“Có lẽ lần này Hung Nô quả thực đại thương nguyên khí, nhưng Tây Nguyên có thể tốt hơn được bao nhiêu, làm sao còn có thể chống đỡ để đánh tới cùng đây!”
Một phen lời lẽ của Tề Hành Lan làm ông nghẹn họng không nói nên lời. Yến Tự Bình nghẹn hồi lâu mới hỏi: “Tiểu tử, ngươi tên là gì?”
Có nhân tài thông minh và năng ngôn thiện biện như vậy ở bên cạnh, cháu trai ông không thể nào không phát hiện ra mới phải.
Tề Hành Lan lúc này mới mỉm cười nói rõ tên của mình: “Tề Hành Lan.”
Tay phải Yến Tự Bình vuốt râu, vốn còn đang nghĩ sẽ ghi nhớ cái tên này đợi Hồi Lâm trở về thì phải nói cho Hồi Lâm biết, ai ngờ cái tên này càng nghĩ lại càng thấy quen thuộc.
“Tề Hành Lan… Tề Hành Lan?”
“Ngươi chính là Tề Hành Lan?”
Yến Tự Bình cuối cùng cũng nhớ ra! Tề Hành Lan chính là tên của người cháu dâu tương lai của ông!
Tề Hành Lan ngước cằm lên, dùng vẻ mặt đắc ý gật đầu: “Đúng thế…”
Không đợi Tề Hành Lan nói thêm, Hồi Lâm đã bước vào.
Trước tiên hắn nhìn thấy Tề Hành Lan ngồi ở đó, vốn đã định cười mà ôm lấy y rồi hôn y một cái, nhưng bước sâu vào thêm một bước thì lại thấy cữu cữu hắn đang ngồi trên chiếc ghế phía trong.
Lúc này mới chỉnh lại biểu cảm, hô một tiếng cữu cữu.
Vừa nói, hắn lại kéo Tề Hành Lan đứng dậy: “Cữu cữu, đây là Lan nhi, hẳn là cữu cữu đã biết đến y.”
Yến Tự Bình nhìn Tề Hành Lan một cái đầy thâm ý, người sau cũng không hề chột dạ, cũng nhìn lại. Yến Tự Bình lúc này mới nói với Hồi Lâm: “Ta chỉ đến xem thôi, bây giờ không có việc gì nữa thì ta cũng nên đi. Mấy ngày nữa thành hôn thì gọi ta là được rồi.”
Hồi Lâm biết vừa rồi lúc hắn không có mặt, hai người nhất định đã nói chuyện gì đó mà hắn không biết.
“Vâng, cữu cữu đi thong thả.”
Đợi Yến Tự Bình đi rồi, Hồi Lâm lại kéo Tề Hành Lan đi thẳng đến chỗ làm việc thường ngày của hắn mà ngồi xuống, rồi lại ấn Tề Hành Lan ngồi lên đùi mình.
Lúc này Tề Hành Lan lại có chút ngượng ngùng, cũng chẳng buồn để ý đến động tác của hắn, chỉ chột dạ nói: “Kia… đó là cữu cữu của ngươi…”
“Phải, cũng là phụ thân của Yến Thành. Hai người đã nói gì? Sau khi ông ấy biết thân phận của ngươi thì có đối với ngươi…”
“Không!” Tề Hành Lan ngẩng đầu, vẫn thấy Hồi Lâm đang dùng vẻ mặt sợ y phải chịu ấm ức nhìn mình, lại giải thích: “Không phải, ông ấy có lẽ còn đối với ta… khá vừa lòng?”
Hồi Lâm không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo Tề Hành Lan, cằm lại gác lên vai y, tay cũng thỉnh thoảng vuốt ve eo y.
Chỉ cần Lan nhi không phải chịu ấm ức là được, còn lại hắn cũng chẳng bận tâm.
“Lan nhi, bên Lễ bộ tốc độ rất nhanh, ba ngày sau là ngày hoàng đạo, ngươi có nguyện ý…”
“Ta nguyện ý!” Không đợi hắn nói xong, Tề Hành Lan cũng ôm lấy hắn.
Y đã sớm không còn nhà, những lễ nghi truyền thống tam thư lục lễ ở Trung Nguyên cũng không còn cần thiết. Tề Hành Lan đã sớm nghe nói bên Tây Nguyên này không có nhiều lễ nghi rườm rà như vậy, kỳ thực cũng là tốt nhất.
Hồi Lâm nghe vậy thì có chút thụ sủng nhược kinh, vui mừng nhìn Tề Hành Lan, sức tay mạnh đến nỗi suýt nữa bóp gãy eo y: “Lan nhi, ngươi thật sự nguyện ý!”
Tề Hành Lan không hề bực bội đáp lời hắn: “Thật, Vương thượng có thể yên lòng chưa?”
Thấy Hồi Lâm vẫn không nói gì, Tề Hành Lan lại nổi lên ý niệm, khó nhọc chui ra khỏi lòng hắn, thử thăm dò gọi một tiếng: “Phu quân?”
Thời gian dường như ngưng đọng trong chốc lát, nhưng ngay sau đó, Tề Hành Lan liền bất ngờ bị người ta vác lên vai mà mang đi, chưa đi được mấy bước lại bị đặt xuống chiếc giường nhỏ mà Hồi Lâm thường dùng để chợp mắt trong Tử Thần Điện.
Tề Hành Lan bị đặt xuống, toan đứng dậy, lại bị người kia một tay đè xuống. Bóng tối của nam nhân bao phủ xuống, khiến trái tim Tề Hành Lan đập loạn xạ.